|
ngotaygl
member
ID 49472
02/16/2009

|
Góc nhỏ của Ngotaygl

Mến chúc các bạn đọc vui vẻ. Thân ái cảm tạ
*** Cái trực giác khác thường
Cuối cùng rồi th́ cái ǵ đến nó đă đến. Cái trực giác mà tôi luôn tin tưởng trong suốt đời lính quả là chính xác lắm. Chị ấy đă khuyên.
- Chuyến này chú đi tui cảm thấy không yên ḷng, tui cảm thấy có ǵ không ổn.
Tôi là 1 người lính th́ có ǵ mà ngại đâu chứ? Cười h́ h́ chào chị rồi vào camp, rồi lên đường như những đồng đội khác ...
Thời gian ngụp lặn trong máu lửa, thắm thoắt trôi đi 2 tháng oversea.
B́nh minh lên và cái nắng hừng hực của miền sa mạc, gió cát mù mịt ... Cái trực giác lại báo cho tôi biết có điều ǵ không ổn ...
Tiếng ṛ rè trong máy truyền tin với giọng khàn của viên đại tá ra lệnh từ một nơi nào đó, trong pḥng máy lạnh.
- Hăy tiếp tục tảo thanh xung quanh đền thờ, tôi sẽ cho không vận đến đón tiểu đội các anh trước 12h trưa
Chúng tôi vẫn lầm lũi trong bụi cát, thành phố tan hoang, không 1 bóng người
15 phút nữa là 12h, ḿnh lại bấm máy báo cáo
- Khu vực yên b́nh, không có ǵ trở ngại, đại tá cho lệnh chúng tôi rút khỏi nơi này
- Very good! They're coming
Cả 3 chúng tôi rời khỏi vị trí và rời khỏi đền thờ, nhưng cái trực giác vẫn đeo đuổi ḿnh như thầm bảo "Hăy cẩn thận, sẽ có điều không may"
Tôi ra lệnh cho anh trung sĩ
- Hay Rhymic, coverback Tomy, we're out the here
Chúng tôi từ từ rời khỏi đền thờ, len lỏi trong những đống gạch vữa đổ nát. Một người đi phía trước, 1 đi giật lùi cảnh giác phía sau, tôi ở giữa vừa đi vừa bấm máy liên lạc với trực thăng ... Chúng tôi rút ra đến băi đất trống an toàn
... Cái trực giác vẫn đeo đuổi tôi, cho dù trái khói màu đă bung và bóng trực thăng đă đang hạ cánh
Tôi thấy Tomy đă nhảy lên trực thăng, Rhymic c̣n quay súng và đi giật lui về phía trực thăng. Ḿnh cũng đi giật lui và gào vào máy
- Thưa đại tá, nhiệm vụ của chúng tôi đă hoàn tất!
Cả ba chúng tôi đă ngồi trong máy bay, tháo gỡ những trang thiết bị khỏi ḿnh và trực thăng từ từ cất cánh
Thoáng nh́n trong xoáy cát bụi mù mịt, tôi phát hiện 1 bóng người trùm khăn rằn ca rô đỏ đang lom khom chạy đến gần, trên vai hắn vác 1 khẩu stinger và quỳ gối sắp nhả đạn vào chúng tôi.
Người xạ thủ trên trực thăng lúc ấy lại đang không tập trung hay v́ ỷ lại sự triệt thoái của chúng tôi an toàn nên hoàn toàn không có tay trên c̣ súng.
Một sự phản xạ thông thường từ 1 trung uư TQLC, tôi nhào đến cây đại liên và xiết c̣ ... đồng thời trái đạn stinger của tên du kích kia cũng rời khỏi ṇng súng
Chuyện ǵ đă đến và đă đến, chiếc trực thăng vừa rời khỏi mặt đất được vài chục feets rung lên và rơi xuống, tất cả 5 người chúng tôi đều ngập trong khói lửa. Tôi lại gào vào máy
-Chúng tôi đă bị tập kích, cần tiếp ứng ...
Buông máy nhào về phía đồng đội, tôi cố gắng kéo người xạ thủ qua 1 bên, kéo Rhymic và đạp Tomy ra khỏi máy bay đang cháy. Nhào lên pḥng máy xô người phi công bung ra cửa hông ...
Chiếc trực thăng ngập trong lửa bùng bùng cháy. Họ đều bị thương rất nặng, viên phi công đă tắt thở . Và tôi ...
Dưới làn áo giáp lơng bơng máu, tôi không cảm thấy đau, tôi cũng không cảm thấy mệt, cái chân trái h́nh như có cảm giác không phải là của tôi. Thọc tay vào lần áo, tôi thấy máu phun ra ào ào, nóng hổi. Mắt tôi mờ dần và tôi chỉ thoáng nghe tiếng trực thăng hạ cánh và những tiếng la hét của tiểu đội cứu viện. Tôi black out
...
Hôm nay tôi trở về sau bao nhiêu những phẫu thuật và trị liệu, tôi ngồi ngay trong căn nhà của chị đây. Gơ chữ và nghĩ về cái trực giác của ḿnh. Tôi nhớ 2 đứa con tôi đang ở xa cách đây 7 tiếng đồng hồ đường bay. Tôi nh́n 2 đứa con của chị, tôi nhớ cha của chúng, một người bạn quá cố ... và tôi ... đă tàn phế
Nhưng cái trực giác của tôi đi đâu mất? Tôi muốn biết có điều ǵ sẽ sảy ra nữa ???
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
****Giơi đêm
Sáu người chúng tôi ngủ gà ngủ gật theo độ rung của chiếc C113. Đứa nào đứa nấy đều đă trang bị đầy đủ quân trang và tinh thần tác chiến lên cao độ. Tuy tất cả gương mặt của cả 6 đứa đều được hoá trang vằn vện theo màu áo rằn ri, nhưng trong từng ánh mắt của họ tôi nhận thấy lo lắng, kiên quyết, cứng rắn và khuất phục. Tôi cũng như họ, cũng supplied và cũng sát cánh với họ đêm nay.
Chiếc đồng hồ báo động chớp sáng, và tiếng máy bộ đàm kêu gọi chúng tôi chuẩn bị để buông ḿnh rời khỏi máy bay để nhảy vào ḷng địch, một vùng đồi núi hiểm trở của Afghanistan (A Phú Hăn).
Cánh cửa sau của phi cơ từ từ hạ xuống, tất cả chúng tôi đều móc chiếc móc sắt vào sợi cáp và tiến ra tận mép cửa và chờ lệnh. Bóng đèn đỏ vẫn xoay chuyển, từng cơn gió mạnh rít qua mặt chúng tôi, nh́n xuống ngoài không gian là 1 vùng trời tối nghịt. Từ độ cao 3500 feet nh́n xuống, trong tầm mắt tôi chừng như là 1 chiếc hố sâu thăm thẳm tối đen, chừng như là 1 thế giới của sự chết.
Từ 10 đếm xuống 1, đèn xanh bật mở, từng đứa từng đứa một buông ḿnh vào cái hố chết chóc ấy. Gió mạnh sau phi cơ cuốn chúng tôi xoay ḷng ṿng trong vài giây, bằng mọi thủ thuật đă huấn luyện kỹ càng chúng tôi đă kết lại được với nhau và bắt đầu ca bài quốc ca ...
Bài quốc ca vừa dứt, chúng tôi cũng buông tay nhau và giật khoá dù. 1 lần nữa tôi lại bị cánh dù giật ngược lên chới với trong trời đêm.
Sau vài phút đặt chân lên mặt đất và ổn định vị trí, tôi lật mặt chiếc đồng hồ vạn năng trên tay và bắt đầu gơ morse để gom đội h́nh. Những nhịp morse trả lời của đồng đội nhịp đều trên cổ tay tôi báo hiệu chuyến nhảy toán của chúng tôi an toàn.
Những nhịp morse truyền lệnh của tôi gởi đi cho đồng đội nằm iên tại chỗ và nghỉ ngơi, theo giơi địa h́nh 10 phút. Tất cả đều ch́m trong im lặng, riêng tôi chỉ nghe những nhịp morse rất nhỏ mà tôi đang đánh lên chiếc đồng hồ để gởi báo cáo về tổng đài gần nhất. Những con số sáng xanh trong chiếc đồng hồ cho tôi biết là đúng 3h sáng, giờ địa phương.
Tôi nằm gối đầu lên thân súng và nh́n lên nền trời sâu thẳm, hít thở thật sâu từng hơi thở chầm chậm để tận hưởng chút gió núi mát mẻ của trời đêm. Trên cao xa tít thấp thoáng vài cánh sao ẩn hiện bé xíu xiu, nhấp nháy như muốn trêu cợt những con người nhỏ bé như chúng tôi đang lẩn lút trong từng kẽ đá.
Tôi thả hồn ḿnh theo những tiếng rả rích nho nhỏ của côn trùng, d́u dắt tâm tư của ḿnh vào những lo lắng về trách nhiệm của ḿnh ngày mai. Cái số báo danh mà tôi mới nhận được sau cuộc họp báo sáng nay thật là ngộ nghĩnh. Chỉ 3 chữ KTC và con số 13, tức là KTC13. Con số 13 mà ai cũng rất ngại nó là con số xui, con số tàn bạo. Không lẽ tôi nhận chỉ thị này là 1 chỉ thị xui sẻo hay sao? Tất cả mọi thuộc cấp của tôi đều mang số báo danh bằng 3 chữ tắt cái tên của ḿnh và nối theo là số 13... Timothy J Stoke là TJS13, Tony K Clark là TKC13, Robert T Jackson RTJ13..v.v.
Nguyên cái hồ sơ sựu lệnh cũng rất đặc biệt với BRCR13.
Gịng suy nghĩ vẩn vơ đó chợt nhắc đến kỷ niệm của tôi thời thơ dại về con số 13. Tôi mỉm cuời và nhớ về ngày ấy, lúc đó tôi mới khoảng 10 tuổi, tôi thường rất thích nghe người lớn kể chuyện, nhất là Mẹ tôi. Bà kể là ngày 13 thứ Sáu là Chúa GiêSu chịu nạn, trời đất bỗng nhiên tối thui, dông ba băo táp ầm ầm, cửa địa ngục mở ra cho ma quỷ chạy rông ra ngoài ... bây giờ ngày 13 thứ sáu rất là xui sẻo. Sau khi nghe câu chuyện ấy từ Mẹ, tôi rất sợ con số 13 bởi v́ lúc ấy tôi là 1 cậu bé nhút nhát và chỉ quanh quẩn bên Mẹ.
Tiếng tít tít trong máy truyền tin nhỏ xíu trong tai tôi đă cắt ngang suy tư ấy 1 cách phũ phàng, đem con người tôi trở lại hiện tại.
- KTC13 nghe rơ trả lời, KTC13 nghe rơ trả lời ... Tổng đài không tập B15UTU-6, trung tá Peter Nelson.
- Thưa trung tá, KTS13 thiếu uư ** trung đội trưởng trung đội BRCR13 trả lời. Nghe rơ và nhận tin
Tôi trả lời rành mạch và mở nắp đồng hồ, lúc ấy là 4h15 sáng
-Bắt đầu hoạt động trong thầm lặng, giảm thiểu tiếng động, và bằng mọi cách tiến về hướng đông 1/4 mile. Kể từ giờ phút này toàn quyền quyết định là ở anh. Sẽ không có bất cứ 1 chi viện nào cho đến khi hoàn tất là lúc trời hửng sáng. Dự định sẽ là 5h50 sau đó anh liên lạc với không quân để nhanh chóng rút lui. Hăy theo chỉ thị trong hồ sơ, và sự điều hành trung đội của bản thân anh. Good luck
-Yes Sir!
Câu trả lời cộc lốc của tôi chắc chắn là những thuộc cấp đều nghe rơ trong chiếc máy nhỏ xíu trong tai họ.
Tôi nhỏm người dậy, vặn điều chỉnh ống kính nightvision và bắt đầu quan sát. Ngoài những mơm đá nhấp nhô tôi phát hiện những đường hào và rào cản kẽm gai của căn cứ này trong 1 màu xanh lục. Những cái cḥi được đắp bằng đất xem giống như những nấm mồ của người Thượng ở quê tôi. Lác đác sau những cỗ xe lạc đà vài tên lính du kích Taleban đầu đội khăn, mặc áo thụng mà trong thấu kính xanh của tôi chẳng khác ǵ những bóng ma lêu bêu trong đêm.
- Tất cả lưu ư, kỹ sư tháo ḿn và xạ thủ dây cung nỏ hành động theo hướng bắc ở cự ly 45 đến 50 yards. Hạ thủ bất cứ ai trong im lặng
- Yes sir! họ trả lời.
- Tất cả lưu ư, sát thủ ṇng dài tiến về hướng tây bắc cự ly 30 đến 40 yards. Hạ thủ bất cứ ai trong im lặng
- Yes sir! RTJ13 trả lời
- Đại liên 50 đi theo sát thủ ṇng dài va coverback khi cần thiết.
- Yes sir! Giọng ồ ề của viên hạ sĩ mỹ đen TJS13 trả lời
- Binh nhất M16 giữ khoảng 20 feet và theo tôi
- Yes sir
Tôi vẫn nằm yên tại vị trí, theo dơi mọi hành động của đồng đội qua ống kính trên cây Thomson của tôi. Họ đúng là những TQLC lăo luyện dày kinh nghiệm. Từng người, từng người một len lỏi rất thận trọng qua từng mơm đá, từng khe núi và tôi vẫn luôn nhận báo cáo từ họ và ra chỉ thị.
- Move!
Tôi nói nhỏ để binh nhất theo tôi. Chúng tôi từ tuột xuống khỏi cục đá khổng lồ và trườn như con thằn lằn về hướng bắc. Anh binh nhất người Mễ bám theo tôi trong khoảng cách 20 feet cũng thận trọng như tôi. Tôi vừa trườn ḿnh tới vừa treo dơi và hỏi han binh sĩ vùa ngó chừng anh binh nhất non nớt kinh nghiệm này.
- Son of the bitch! Tiếng chửi thề của dây nỏ nghe trong máy rất nhỏ - 1 down
Mỗi lần tôi nghe 1 tiếng chửi thề của dây nỏ là tôi biết 1 mạng người nằm xuống êm đềm dưới mũi tên của hắn. Năy giờ tôi đă nghe hắn chửi gần 20 tiếng như thế.
- Stand by! mines found. Tiếng thủ thỉ của anh kỹ sư trong máy
- Tất cả stand by, ông già bận bới phân ***
-Yes sir! tất cả mọi người đều trả lời
Sau 5 phút tiếng thỏ thẻ như con gái của kỹ sư lại nhỏ nhẹ trong máy
- Thiếu uư! mọi chuyện sạch sẽ
Chúng tôi cứ thế hành dộng hết sức chậm chạp trong bóng tối, để tiếp cận căn hầm chính của tên chỉ huy râu xồm. Nh́n đồng hồ đă 5 giờ sáng.
- Thiếu uư! Phát hiện khoảng 15 con chồn, tụ tập đánh bài sau tảng đá lớn nơi có ánh lửa. Chờ lệnh của thiếu uư.
Báo cáo của sát thủ nghe lạnh lùng.
- T́m cách tiếp cận, nằm yên chờ tôi.
Tôi trả lời.
Xoay ṇng súng về hướng có ánh lửa, điều chỉnh ống ngắm tôi bắt đầu theo dơi đám phiến quân này. Tất cả đều vũ trang đầy đủ, có cả B40 và đại liên, cối41
-Tất cả nghe rơ, mission chưa đến lúc phát động, không được khai hoả, chờ lệnh -Giây nỏ báo cáo
-Yes sir!
- Lập túc thay đổi hướng, từ chỗ ông đang nằm ḅ về hướng tây tiếp cận căn hầm mặt bằng đang mở nắp. Đó là mục tiêu chính, nếu phát hiện tên Râu Xồm trong đó th́ báo cao cho toi, không được hành động.
- Yes sir! Dây nỏ trả lời
- Đại liên sẵn sàng trong tầm đạn với đám người đang chỗ đống lửa, kỹ sư sử dụng giai đoạn 2 ****, binh nhất tiến về phía trước 50 yards và nằm yên chờ tôi. Mission bắt đầu
Tôi mở nắp đồng hồ, lúc này đă 5h40 sáng, tôi thoăn thoắt trườn theo báo cáo của kỹ sư và tiếp cận căn hầm.
Tạch tạch tạch ..... Một tràng đạn Ak nổ gịn về hướng nam.
Tôi trấn an binh sĩ
- Tất cả b́nh tĩnh, đây là lối đánh động của những tên lính gác. Chúng ta không có ai ở hướng nam. Tất cả nằm yên
- Yêu cầu báo cáo t́nh h́nh.
Từng đợt báo cáo của từng binh sĩ báo về cho tôi đúng theo sự xắp xếp của tôi. Tôi thầm bảo ḿnh, chiến dịch này là chiến dịch số 13, con số xui ... tôi phải chiến thắng. Tôi phải rời khỏi nơi đây với đầy đủ 5 binh sĩ dũng cảm của tôi. Khẽ rùng ḿnh, tôi nhẹ nhàng rút tấm h́nh 2 đứa con trong túi áo, ngắm chúng trong ánh sáng mờ mờ của chiếc đồng hồ trên tay. Tôi mỉm cười và lặng lẽ trườn trên cát về phía cửa hầm.
- Báo cáo thiếu uư, con bà nó đang ngáy như cháy chợ trong hầm. Đúng là hắn, trên trán trái có 1 vết sẹo dài xuống đuôi mắt trái. Hắn cụt 1 ngón tay rỏ trên bàn tay phải. Chờ lệnh
Tiếng báo cáo của dây nỏ vừa dứt, th́ tiếng báo cáo của sát thủ vang nhỏ trong tai.
- Thiếu uư, bọn họ đang bắt đầu đứng dậy và tản ra, có thể đă đến lúc thay phiên gác. Chờ lệnh
Tôi mở nắp đồng hồ, lúc này đă 5h45 sáng. Trời đă sáng mờ mờ
-Mission bắt đầu trong 5 phút kiểm soát quân dụng, tuyệt đối không có sai sót sảy ra. Khi nào tôi đếm từ 10 xuống 1 tất cả phải hành động theo kế hoạch. Stand by
Tôi thoăn thoắt trườn đến cạnh dây nỏ và nói với anh ta.
-Khi nào phát động, chờ hắn đứng dậy, hắn phải chết, không được leo vào hầm.
- Binh nhất tự bảo vệ ḿnh tại vị trí nhất định. Khi nào tôi bảo chạy th́ hăy chạy về hướng đông 1/4 mile
-Yes sir! cậu ta trả lời.
Những con số bắt đầu nhảy chậm chạp trên cái đồng hồ của tôi, 5h49 50 giây. Tiếng lách cách di chuyển của những tên du kích, tiếng nói chuyện của họ và dủ thứ âm thanh của 1 ngày mới bắ đầu trên trận địa .
5 giờ 50 phút, tôi bắt đầu đếm ngược
-Tất cả chú ư! 10,9,8 ....2,1
Tiếng đại liên xé tan không gian, giật liên hồi từng tiếng ak chát chúa, tiếng lựu đạn, cối 41 bung đều đặn. Không gian ch́m trong đủ thứ âm thanh hỗn độn, từ 4 phía của 4 người lính TQLC đánh như vũ băo... Tôi dán mắt vào cửa hầm ...
Một người to lớn với bộ râu xồm xoàm ôm 1 cây ak ḅ ra khỏi cửa hầm. Hắn đúng dậy la hét và ngó quanh, trong khi những tên du kích chạy lăng xăng và bắn loạn xị. Tôi hét vào máy
- That's it!
Dây nỏ buông 1 tiếng "phựt" nay bên tai tôi, cái thân h́nh kia lảo đảo, ngă xuống cách chỗ tôi và dây nỏ vài chục feets. Tôi hét vào máy
-Cover up cửa hầm.
Không nhớ ai đó 1 trong chúng tôi trả lời.
-Yes sir!
Chỉ chờ có thế, tôi lộn mấy ṿng đến sát tên râu xồm, ṿng cuối cùng khi đụng vào hắn cũng là lúc lưỡi dao của tôi cắm sâu vào lồng ngực hắn để bổ xung cho mũi tên xuyên cần cổ của dây cung.
Đồng thời 2 trái lựu đạn được rút chốt cùng một lúc tôi tung vào căn hầm.
Ầm, Ầm
Đá, cát bụi bặm, máu me, phủ lấy tôi
Bấm nhanh vào máy tôi hét
- BRCR13, đă hoàn tất, get the hell out of here, đông bắc Kabul 65 mile, toạ độ 137 cần chi viện
- Tất cả rời khỏi vị trí, rút về hướng đông 1/4 mile
Những tiếng "Yes Sir" vang lại từ đâu đó qua máy điện đàm xoáy vào màng nhĩ tôi giữa những tràng đạn gịn giă và tiếng phụ hoạ của cối41 chẳng khác nào pháo giao thừa ở quê nhà
Chúng tôi rút ra trong con đường máu về hướng đông, lên trực thăng dưới làn đạn bảo vệ của tay xạ thủ
Ánh b́nh minh rực hồng, và những đợt không tập của f16 tung biển lửa trên 1 diện tích chưa đầy 1 km vuông và không biết bao nhiêu mạng người trong đó.
Quay qua đồng đội, tôi nh́n từng người và gật đầu mỉm cười
B́nh minh trong khói lửa
Sáu trái tim vui trong chiến thắng nhưng biết đâu đang gào thét xiết đau?
Nh́n xuống trận địa chỉ c̣n 1 vệt khói xa mù....
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
*****Cô bé Hoa Kiều
Sau một đêm trong giấc ngủ chập chờn, tôi thức giấc bởi tiếng nước chảy ṛ ṛ và giọng hát lè nhè chính hiệu của 1 tên Mỹ đen nào đó ngoài cửa lều.
"I've been waiting ... for a girl like you ... yah came in to my life ... yeah ..yeah "
Tôi bực bội vén cửa lều nh́n ra th́ là hắn, 1 người lính bộ binh trần như nhộng, 1 tay vịn lên ṇng đại bác của chiếc tank, 1 tay vắt cần câu tè vào cái ống bơ tạo lên tiếng ṛ ṛ phụ hoạ với cái giọng nhăo nhẹt của hắn.
Hey! G'morning bud!
Hắn chào tôi theo lối của dân ba đen SouthSide Alabama và kéo quần lên cười hề hề
Tôi nh́n hắn cũng mỉm cười v́ tôi biết rơ tôi chỉ là khách trong cái căn cứ dă chiến của tiểu đoàn bộ binh này, tôi cũng hiểu là khi không mặc quân phục th́ ai cũng như ai, chẳng hề quan tâm đến cấp bực hay binh chủng nào.
Hơn 300 Thuỷ Quân Lục Chiến được đổ bộ vào căn cứ này của bộ binh để ăn tạm ở nhờ trước khi triển khai chiến dịch vào đầu mùa đông, tôi là 1 trong số họ.
Quay trở vào căn lều bạt, làm vệ sinh cá nhân và đánh răng, chiếc bàn chải đánh răng này đă theo tôi hơn 7 năm nay vẫn chạy tốt, nó là kỷ vật duy nhất của vợ tôi mà tôi giữ lại sau khi ly dị. Nó theo tôi đến bất cứ nơi nào tôi đến, nó là vật đầu tiên tôi gặp vào buổi sáng và cũng là vật sau cùng tôi thấy sau 1 ngày. Nh́n nó giây lát tôi thở dài nghĩ, mới đó mà đă 3 năm ... Tôi quân phục chỉnh tề, cầm sấp hồ sơ để lên văn pḥng chỉ huy của trung tá Nelson.
Bước ra cửa lều, tôi hít 1 hơi thở sâu cái không khí mát mẻ của buổi sáng, ngắm xa xa tít tắp những dăy núi chập chùng đang hừng lên trong ánh nắng b́nh minh. Rảo bước giữa các lều trại, tôi đến dăy băng ca lô để ăn sáng. Đang bước lên từng bậc thang để vào cái trailer nhà bếp này tôi t́nh cờ đụng phải 1 người đang vội vă bước xuống và tôi nghe một giọng nữ trong trẻo phát âm tiếng Anh theo giọng Á Đông.
- Xin lỗi! À chào buổi sáng, thiếu uư
Cô ta đứng thẳng và chào tôi theo đúng quân cách của 1 TQLC.
Cũng theo đúng quân cách tôi chào cô ta và nh́n thẳng vào hàng chữ Zun Wang thêu trên túi áo, cấp bực hạ sĩ
- Chào cô.
Tôi ăn vội vàng phần thức ăn sáng và mở từng tập hồ sơ xem qua 1 lần trước khi gặp viên trung tá lạ hoắc này. Cũng như mọi lần trước, hễ gặp thượng cấp là tôi rất khó chịu, bởi v́ cái tính ngang tàng của tôi mà hầu hết các thượng cấp đều muốn đ́ cho tôi trầy da tróc vẩy với cả đống những câu hỏi trên trời dưới đất, y như là họ muốn đem tôi ra để giải khuây vậy. Tôi đốt nửa điếu x́ gà, thả vài hơi khoan khoái va tiến về phía văn pḥng chỉ huy.
- Good morning trung tá, thiếu uư đặc nhiệm trung đội trưởng trung đội 5438KMRT/6 tŕnh diện
Tôi chào vị trung tá ngồi nghiêm nghị sau cái bàn làm việc một cách rơ ràng va đúng quân cách nhưng 1 tay vẫn giấu ngược khúc x́ gà sau lưng. Ngược lại với những kinh nghiệm gặp thượng cấp của tôi, vị trung tá da đen này thật vui vẻ chỉ tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện và quay qua anh binh nh́ bảo anh rót cho tôi 1 ly cà phê. Tôi đảo mắt nh́n căn pḥng và khẽ gật đầu chào 1 viên thiếu uư không quân tề chỉnh trong bộ đồ bay ngồi trong góc pḥng, thấy tôi nh́n hắn, hắn liền cất giọng móc họng
- Trời! Mới sáng mà ông đă đốt hết nửa điếu x́ gà rồi ư ?
- Ừ phải, cái thói quen cà chớn của tôi là luôn hút x́ gà, nhưng chiều hôm qua tôi đă phải bẻ nửa điếu để nhai ngấu nghiến nuốt vào, anh có biết tại sao TQLC chúng tôi thường nhai x́ gà không?
Tôi hỏi hắn
Vị trung tá nh́n tôi như chờ đợi tôi tiếp tục câu nói của ḿnh, miệng ông mím mím cười như đă hiểu tôi sắp nói ǵ. Tôi tiếp
- Bởi v́ cứ mỗi lần mấy ông lạng ống phản lực trên đầu chúng tôi th́ chúng tôi phải nuốt x́ gà để phân khỏi ṭi ra
Vị trung tá bật cười lớn như phụ hoạ với câu nói xốc gan của tôi
- Anh cũng khôi hài nhỉ ?
Vừa nói ông vừa đưa cho tôi 1 tờ giấy
- Đây là danh sách những quân nhân sẽ được bổ xung vào trung đội của anh cho đủ 36 người. Anh phải về họp báo với họ ngay v́ có thể tối nay anh sẽ nhận lệnh di chuyển. Anh hăy đọc kĩ chỉ thị trong hồ sơ tác chiến và nghiên cứu sơ bộ về địa h́nh, có ǵ không hiểu hay cần tham vấn cứ lên đây gặp tôi.
- Dạ
Quay qua chỉ chiếc máy bộ đàm, ông bảo tôi dùng nó để tập họp trung đội và những người mới bổ xung. Tôi đọc số báo danh từng người để tập trung tại căn lều bạt của tôi sau 20 phút.
- Số báo danh 623 46 4580 Zun Wang trong ṿng 20 phút phải đến lều TQLC số 6 để tập họp trung đội
Tôi lập lại 2 lần như thế. Chào vị trung tá, tôi bước ra khỏi văn pḥng chỉ huy mà trong ḷng hơi ngỡ ngàng v́ trung đội của tôi bắt đầu kéo theo 1 mối phiền phức. Tôi lắc đầu ngán ngẫm, tại sao lại kèm 1 bà tám vào chúng tôi thế này? Tôi lẩm bẩm trong miệng "Chinese tiểu yêu"
Tôi về tới lều của ḿnh th́ đă thấy mọi người họp mặt đông đủ, mọi người vội đứng lên nhưng tôi ra hiệu cho họ khỏi cần thi hành quân cách. Cởi vội chiếc áo lính nặng nề, tôi ném lên nóc lều và kiếm cái thùng nhôm đựng nước đá để ngồi. Nh́n từng người đang nói chuyện và trao đổi, đùa giỡn với nhau. Tôi chậm răi điểm danh tất cả mọi người, gồm 3 trung sĩ, 2 thượng sĩ, 2 hạ sĩ và tất cả tân binh. Cầm tờ hồ sơ cá nhân của Zun tôi im lặng đọc từng chi tiết.
Nữ,Cấp bậc hạ sĩ, 21 tuổi, nặng 130 bls, cao 5.2' ... hometown Chicago IL, tốt nghiệp ưu khoá huấn luyện phản ứng nhanh, tốt nghiệp khoá sơ đẳng lực lượng TQLC và nhảy dù, tốt nghiệp khoá huấn luyện vũ khí đặc biệt,tốt nghiệp huấn luyện chuyển hoá chất nổ, tốt nghiệp 6 tuần khoá huấn luyện súng ám sát tầm xa ... quá trời tốt nghiệp thế trời, tôi lẩm bẩm và đọc tiếp. Đă từng tham chiến tại Bosnia, Kuwait, trực thuộc sư đoàn TQLC khu vực Châu á Thái B́nh Dương ... đă phục vụ 1 năm oversea trên tuần dương hạm số 54 ...
Tôi bất giác ngửng mặt lên và gọi Zun với giọng bông đùa
- Bông hoa trong thùng đạn, Zun Wang
- Yes sir!
Giọng cô gái đứng tuốt ở đằng xa và tiến tới trước mặt tôi. Zun là 1 người con gái Hoa, có gương mặt tṛn ủm và đôi mắt 1 mí lụp xụp. Cái tướng cũng tṛn chỉnh, cứng chắc, đầu húi cua, miệng luôn chúm chím cười. Cô không mặc quân phục mà chỉ mặc chiếc quần ngắn và áo thun 3 lỗ, lóng lánh sợi dây và 2 chiếc thẻ bài đeo trên cổ. Nh́n Zun tôi có cảm giác là đang đối diện với 1 nam TQLC đầy tự tin và kinh nghiệm.
Tôi mỉm cười, khẽ gật đầu nh́n Zun:
- Trung đội này sẽ chia ra làm 3 tiểu đội, mỗi tiểu đội do 1 trung sĩ đảm trách. Tôi sẽ kiêm luôn tiểu đổi trưởng trinh sát với thượng sĩ thông tin và hạ sĩ Zun sẽ là tiểu đội phó. Tất cả hăy thành lập đội h́nh của ḿnh và các tiểu đội trưởng báo cáo cho tôi chiều nay trước sáu giờ. Tôi cần tất cả những báo cáo của từng binh sĩ về tất cá những ǵ cần thiết như quân nhu, quân dụng, điều kiện sức khoẻ và những lặt vặt khác, tất cả rơ chưa ?
- Yes sir!
Họ đồng loạt trả lời tôi, tôi giải tán họ khi cái nóng hầm hập đổ xuống vào buổi trưa trên vùng đồi núi này. Không 1 bóng cây, không 1 hồ nước.
***
Chúng tôi được thả xuống 1 thung lũng giữa bốn bề núi đá lởm chởm lúc 10h sáng, việc đầu tiên chúng tôi phải làm là thiết lập cho ḿnh 1 căn cứ dă chiến trước khi trời tối. Những quận kẽm gai nhanh chóng được kéo ra khắp tứ bề, 36 người lính lầm lũi làm việc dưới cái nắng như đổ lửa. Thời tiết ở đây thật khắc nghiệt, ban đêm th́ lạnh buốt xương, ban ngày th́ nóng như nung. Tôi rảo bước đi xem từng quân nhân của tôi, ai cũng đang lúi húi đào hố cá nhân và sửa soạn cho ḿnh 1 nơi an toàn giữa đồng không quạnh này. Đứng trên đống đất mà Zun mới hất lên từ cái hố cá nhân đang đào của cổ, tôi ngắm nh́n người lính của tôi trong im lặng. Zun ngước lên nh́n tôi cười tươi và lại cúi xuống đào hố. 2 bàn tay trần thật điêu luyện với cái xẻng quân dụng, cuốc vài cái lại bẻ lưỡi cuốc thẳng ra làm cái xẻng, xúc đất lên dồn vào bao cát rồi lại bẻ cái xẻng thành cái cuốc để đào tiếp. Chiếc nón sắt quang lăn lóc 1 bên cái ba lô lớn, ước chừng cái ba lô c̣n lớn hơn con người của Zun. Bụi dất hoà lẫn với mồ hôi ṛng ṛng trên trên khuôn mặt tṛn và trên cổ Zun khiến tôi mường tượng đến 1 nhân vật trong film cartoon thật ngộ nghĩnh. Tôi không khỏi buồn chút đỉnh khi thấy mớ quân trang của Zun thật ngoài tưởng tượng của tôi khi họ trang bị cho 1 nữ quân nhân nhỏ nhắn như thế. Đúng ra những quân trang, quân dụng đó phải dành cho 1 người nam to con và cao ráo hơn Zun rất nhiều. 1 cây M16A2 và 1 cây Sam-R, 6 trái lựu đạn, 1 máy bộ đàm, 1 dao rừng, 1 cuộn dây thừng, ngoài ra c̣n 1 ba lô lớn đồ đạc tư trang và những thứ lỉnh kỉnh khác.
- Are you from China or Taiwan? Were you born in US? Why you chose Marine?
- Tôi đến Mỹ khi 10 tuổi từ Trung quốc. Tôi chọn Marine khi tốt nghiệp trung học và v́ tôi nghèo quá không có tiền đi học. Tôi muốn là 1 người khoẻ mạnh cả về thể lực và tinh thần, đồng thời chỉ có đi lính mới để dành được tiền ... Tôi phải nuôi gia đ́nh tôi ở TQ
Cô ta trả lời thật gọn gàng và cười thoải mái, tôi thẩy cho Zun chai nước lạnh và quay trở về lều. Những câu trả lời của Zun sao giống hoàn cảnh của tôi khi quyết định kư giấy đăng tŕnh. Vừa tốt nghiệp trung học tôi nghĩ là sẽ t́m 1 trường đại học để tiếp tục con đường học vấn, nhưng khi đó tôi chỉ có 1 thân một ḿnh, tứ cố vô thân sống dưới sự bảo trợ của ông bà mục sư Mỹ đen. Họ đă nhận bảo trợ tôi từ trại tị nạn Minor ở Philipine, và cho tôi ăn đi học để chập chững bước vào xă hội Mỹ. Vừa tốt nghiệp trung học th́ cũng là khi tôi nhận được tin Mẹ tôi đau nặng và em gái th́ mới 14 tuổi c̣n ở Nha Trang. Nhưng là 1 học sinh mới 18 tuổi vừa ra trường th́ làm sao tôi có tiền để gởi về giúp Mẹ đây. Cái nỗi khổ tâm ấy dằn vặt tôi rất nhiều. Tôi lang thang khắp phố Baltimore để t́m việc làm tạm, nhưng hầu như với đồng lương khởi đầu của tiệm KFC nó chẳng là nghĩa lư ǵ cho cuộc sống quá đơn điệu của tôi. Tôi không tự ḿnh trang trải nổi khi vừa đủ 18 tuổi cũng là lúc phải rời mái nhà ông bà mục sư đáng kính. Cầm tờ giấy động viên trên tay, tôi phát hiện ra quân đội là 1 nơi tôi có thể gởi gắm cuộc đời ḿnh bằng 2 bàn tay không. Tôi thi đậu vào lực lượng đặc biệt nhưng với thân h́nh nhỏ con, họ đă chuyển tôi qua Marine. Số tiền lương đầu tiên sau 1 tháng quân trường tuy không lớn lao, nhưng nó là niềm vui rất lớn khi tôi nhờ ông mục sư gởi về tặng Mẹ tôi. Cuộc đời binh nghiệp này của tôi bắt đầu bằng 1 niềm vui từ sức lực của ḿnh như thế đấy. Chắc không phải chỉ riêng tôi, mà cả 1 người con gái Á Đông cũng dấn thân vào quân đội v́ hoàn cảnh tương tự như tôi ...
Giữa cái nóng hầm hập của vùng đồi núi Afghanistan, buổi trưa tháng 9 như một ḷ lửa mà không có 1 chút gió nào. Trên là trời và dưới là núi đá lởm chởm. Hiếm hoi lắm mới thấy một bóng cây gầy guộc trơ cành, không một cái lá. Nh́n chưa khuất tầm mắt chỉ thấy hơi nóng bốc lên rung rinh. Sự iên ắng của buổi trưa gần như lôi kéo không gian dừng lại, tôi chỉ nghe tiếng rù ŕ của mấy chiếc máy phát điện mà có cảm tưởng như chúng đang quyện chặt thêm cái bức khô khan vào mỗi một người lính chúng tôi. Uống 1 ly nước lạnh, tôi lại chúi mũi vào tấm bản đồ và tiếp tục phác thảo khế hoạch cho cuộc hành quân dự định vào buổi tối đầu tiên trên cái xứ sở lạ hoắc này. Tất cả chúng tôi chỉ được biết đến những địa danh này trên lư thuyết, ngoài ra tất cả sự huấn luyện và tập trận đều ở những vùng đầm lầy, rừng rú và sa mạc ở Mỹ hoặc 1 vài cứ điểm tập trận ở Nam Mỹ mà thôi. Đọc từng chi tiết trên bản sựu lệnh, tôi không khỏi bối rối cho chính ḿnh mà bối rối cho cả trung đội 36 người của tôi. Có những người đă dạn dày kinh nghiệm, nhưng số đông hơn phân nửa là tân binh. Tôi khẽ lắc đầu ngao ngán và ch́m đắm trong suy nghĩ.
- Thiếu úy đă ăn cơm chưa?
- Chưa
Bất giác tôi trả lời và nhận ra tiếng của hạ sĩ Zun
- Vậy hả ? Vậy cho thiếu uư cái này
Tôi ngước mặt nh́n lên th́ Zun đă đứng bên cạnh, ch́a cho tôi cái chén quân dụng đựng x́ dầu với bột ớt khô.
- Ở đâu ra thế?
Tôi rất ngạc nhiên v́ h́nh như đă gần 7 năm tôi đă quên hẳn cái món nước chấm này. Hôm nay tự nhiên nó xuất hiện trước mắt tôi giữa chốn khỉ ho c̣ gáy, chiến trường, bom đạn và cơm xấy này.
Cô bé cười hồn nhiên
- From home
Tôi đổ nước vào hộp cơm xấy, một tay bưng hộp cơm, một tay bưng chén x́ dầu, khẽ lắc đầu rủ Zun ra ngoài cửa lều. Chúng tôi mỗi người ngồi trên 1 thùng đạn, tôi vừa ăn và chúng tôi nói chuyện với nhau như những người bạn thân. Cái vị mằn mặn, chát chát của x́ dầu và cay cay của ớt khô khiến tôi ăn ăn rất ngon miệng. Zun ngồi nh́n tôi ăn và thỉnh thoảng hỏi tôi những chuyện về quá khứ. Nh́n cái miệng chúm chím và đôi mắt buồn ngủ lụp xụp của Zun tôi cứ nghĩ đến những cô bé trong chuyện thần thoại của Tàu.
- Tôi đă tự ḿnh chế ra x́ dầu khô, gói vào bao nilon, xay ớt và đem đi với tôi. Khi nào muốn ăn chỉ cần đổ nước vào, quậy lên là sẽ có x́ dầu như thiếu uư đang ăn đấy.
- Hay nhỉ, thú thật với cô, tôi gần như đă lăng quên những món này, kể cả nước mắm mà người Việt chúng tôi không thể thiếu. Cô biết nước mắm chứ ?
- Tôi biết, vậy tôi sẽ đem cho thiếu uư x́ dầu khô nữa nhé.
- Cám ơn cô rất nhiều.
Zun đứng lên và đi về phía những người lính đang túm tụm ngồi ăn trưa dưới những miếng tăng che nắng. Quả thật tôi ăn rất rất ngon miệng cho hết sạch hộp cơm xấy, những hộp cơm khô khốc, những hạt gạo xù x́ này khiến tôi chưa bao giờ hoàn tất trọn vẹn được 1 hộp cho ra hồn.
Thay v́ trở vào lều lo tiếp công việc của ḿnh, tôi đứng dậy rảo bước đi ṿng quanh đến hỏi han từng binh sĩ. Từng khuôn mặt vui vẻ trẻ măng từ độ 18 đến 21 tuổi cho đến những khuôn mặt đăm chiêu, dày dặn sương khói và kinh nghiệm chiến trường đều in sâu vào tâm trí tôi. Họ kẻ đứng người ngồi, nằm vật vạ bên những ba lô hay bên những đống đất cát họ đang đào. Tôi rất thoải mái và dễ dăi với họ về vấn đề quân cách khi họ không ở trong doanh trại, chúng tôi đối xử với nhau như những người bạn th́ đúng hơn. Nhưng quân kỷ th́ không thể chểnh mảng, một khi có lệnh th́ tất cả chúng tôi đều nhất tâm thực hiện. Đó là tính chất mà 1 người Thuỷ Quân Lục Chiến được rèn luyện, cũng là biểu hiện ḷng thiện chiến của 1 quân nhân TQLC.
Hai chiếc Shinouk hùng hục hạ cánh, và những thùng quân dụng được đẩy xuống bổ xung thêm các thứ quân nhu cần thiết cho chúng tôi. 2 chiếc Hummer1 trùm bạt bít bùng và các vật dụng khác dành cho công binh cũng được dồn xuống. Tôi lẩm bẩm với anh thượng sĩ đứng bên cạnh
- Điệu này chúng ta sẽ phải đóng ở đây lâu đấy.
Anh ta nhún vai cười khẩy, đốt 1 điếu thuốc và chạy lại giúp đồng đội khi máy bay rời khỏi mặt đất.
***
Buổi họp ngắn vừa xong th́ trời đă chập choạng tối, chúng tôi chuẩn bị cho chuyến hành quân đầu tiên đêm nay. Tôi, Samuel và Zun sẽ rời căn cứ để đi trinh sát trong phạm vi 3 dặm về hướng Tây. Mới 5h mấy chiều mà mặt trời đă biến mất, khu vực này ch́m trong bóng tối mờ ảo. Cái vọng gác cao ngất nghểu của chúng tôi mới dựng lên hồi trưa bây giờ đứng ngạo nghễ giữa bốn bề đồng trống, in lên nền trời xám x́ cái bóng khẳng khiu trông từa tựa như bóng của thần chết trong film hoạt h́nh khiến tôi rùng ḿnh. Đảo mắt 1 ṿng xung quanh cái căn cứ này, tôi thấy những công sự và những người lính lờ mờ, bóng của cái ṇng của cây đại liên chống trên 2 chân im ĺm trong bóng tranh tối tranh sáng trông gióng như cây thánh giá trên những nấm mồ và những bóng ma vật vờ. Giây lát tưởng tượng về những chuyện huyền hoặc của tôi chợt thoáng qua tâm trí tôi khiến tôi rùng ḿnh và rảo bước thật nhanh về lều chỉ huy của ḿnh.
- Chúng ta cần ánh sáng, chạy 2 máy phát điện. Chia đều 6 người gác theo 6 góc Octagon và thay đổi phiên gác mỗi 30 phút.
Tôi gọi vào máy cho các tiểu đội trưởng. Chỉ 5 phút sau, cái nghĩa địa của tôi bừng sáng. Những ngọn đèn pha soi thấu trời được điều chỉnh và kiểm tra soi sáng rực 1 vùng.
Tôi thở ra nhẹ nhàng và sắp xếp quân trang chuẩn bị rời căn cứ. Samuel và Zun cũng vừa lục đục đến trước cửa lều chờ tôi ...
Chúng tôi lặng lẽ chia làm 3 góc khác nhau để tạo đội h́nh thành 1 h́nh tam giác và rời căn cứ trong bóng tối chập choạng. Cuộc hành quân đầu tiên này của 3 chúng tôi không nhằm mục đích tác chiến nên chúng tôi chuẩn bị quân dụng hết sức nhẹ nhơm. Samuel là 1 trung sĩ khá vững về trinh sát, là 1 người Mỹ đen có tính t́nh lầm lỳ, ít nói. Anh luôn tỏ ra là 1 người b́nh tĩnh và tỉ mỉ về tất cả mọi vấn đề đang sảy ra xung quanh. Những lần hành quân trước kia với anh tôi cảm thấy rất yên tâm khi giao phó trách nhiệm cho Samuel, cũng như thỉnh thoảng tôi giao quyền quyết định để anh ta thực hiện công tác của ḿnh. Đối với Zun, cô ấy là 1 cộng sự mới nhất của tôi trong chuyến trinh sát này. Tôi quyết định chọn Zun v́ tôi nhận thấy được tính năng động, lỳ lợm và hành sử vấn đề nhanh chóng. Với thân h́nh nhỏ gọn rất có lợi thế cho chúng tôi khi hành quân lẻ trong vùng đồi núi này. Tất cả những quân trang chúng tôi mang theo chỉ mỗi người 1 cây M16A2 một dao rừng và 1 b́nh nước, riêng tôi luôn được trang bị thêm 1 cây P38 là vật bất ly thân.
Ba người lầm lũi tiến dần về hướng Tây để tiếp cận dăy núi gần nhất, chúng tôi nói chuyện với nhau qua máy bộ đàm được gắn gọn trong tai và theo dơi nhau bằng kiếng thâu đêm (nightvision). Cái tam giác 3 người chúng tôi cứ thế mất hút vào đêm tối giữa những mỏm đá cao thấp lởm chởm. Quay nh́n lại cái căn cứ của chúng tôi trông tựa như chiếc lồng đèn thấp thoáng xa xa.
Trời đă tối hẳn và những cơn gió lạnh bắt đầu lùa nhẹ vào thung lũng, tôi khẽ nhắc cho đồng đội hăy đeo khẩu trang và ngậm 1 viên vitamin v́ sự thay đổi của không khí rất dễ làm chúng tôi nhảy mũi. Vài phút dừng lại để thị sát khu vực qua ống nḥm, tôi khẽ nói vào máy với họ
- Một tiếng đồng hồ chúng ta đă rời căn cứ, trong màn ảnh định vị cho tôi biết ḿnh đă xa căn cứ khoảng 3 dặm về hướng tây. Tôi muốn 2 người hăy chuẩn bị sẵn dụng cụ leo núi, trong trường hợp phải vượt vách đá. Nên nhớ rằng chiến dịch này không nhằm mục đích tác chiến mà là truy t́m 2 quân nhân TQLC bị mất tích 2 tuần trước của chúng ta. Bất cứ trường hợp nào cũng phải rút lui êm thấm, không được nổ súng.
- Tôi hiểu, nhưng thiếu uư có thể cho tôi biết là tại sao thiếu uư không trinh sát theo cách nhảy toán và rút về căn cứ thay v́ xuất phát đường bộ từ căn cứ rồi lại trở về. Vấn đề này tôi định hỏi thiếu uư hồi chiều nhưng v́ thấy ông quá bận và tôi cũng quên bẵng đi.
Giọng trầm nhỏ của Samuel hỏi tôi
- Tôi không tiện để giải thích vào giờ phút này, nhưng đây cũng là ư của thượng cấp, diều tra địa h́nh và t́m tung tích người mất tích là nhiệm vụ của chúng ta đêm nay. Nửa tiếng nghỉ giải lao, có ǵ lập tức báo cáo cho tôi
-Yes sir!
Họ trả lời
Tôi chọn 1 kẽ đá, ngồi dựa lưng vào tảng đá bên cạnh và ngước mặt nh́n trời đêm. Trong cái không gian lành lạnh của gió núi và hương vị chan chát khô khan bốc ra từ những vách đá khiến tôi thật sự buồn ngủ.
Thế là 5 đêm len lỏi trinh sát trong vùng hoang dă núi đá lởm chởm này đă hoàn tất , tôi thức giấc bởi một trái football (trái bóng bầu dục)chọi ầm vào lều và tiếng đùa giỡn của binh sỹ ngoài sân. Thấy tôi vừa ngồi dậy trên chiếc ghế bố và uể oải bẻ cổ, anh lính thông tin liền đưa tờ fax và thẩy cho tôi chiếc khăn ướt.
- Trên bộ chỉ huy fax xuống hồi 1h30 nhưng tui thấy thiếu uư ngủ mệt và đọc sựu lệnh không mấy gấp nên tui để thiếu uư ngủ.
-Ừh
Tôi đứng dậy vén của lều bước ra ngoài và chọi trái banh lại phía các binh sĩ. Họ thật vô tư và thoải mái chơi đùa dưới cái nóng hầm hập của buổi chiều. Tôi ngậm cái bàn chải đánh răng trong miệng, tiến đến thùng nước đá th́ thấy Zun đang dựa vào thùng nước đá, tay cầm con dao và gọt cái vỏ đạn sáng choé.
- Làm ǵ đấy ?
- Cho thiếu uư cái này
Vừa nói cô ta lục trong cái nón sắt 1 thứ ǵ trông rất lạ, là cái vỏ đạn được bàn tay tỉ mỉ của Zun đẽo gọt thành 1 chú lính nhỏ xíu rất ngộ nghĩnh. Tôi cầm sợi dây treo chú lính ấy và săm soi
- Chúa ơi, tôi tưởng cô là 1 tên lính cứng như cục đá, ai dè lại khéo tay đến thế. Cám ơn rất nhiều
Đeo cái chú lính vỏ đạn ấy vào cổ tôi lấy vài cục nước đá bỏ vào chiếc ca tráng men và quay trở về lều
- Thiếu uư có liên lạc với bên quân nhu th́ làm ơn nhắn với họ gởi cho tôi 1 lốc "băng vệ sinh" nhé.
Thoáng nghe tiếng Anh cái băng băng vệ sinh là cái quái ǵ tôi lạ lẫm hỏi lại
- Là cái ǵ thế ?
Zun vội móc trong túi quần lính ra cái hộp nhỏ màu hồng mà trên ấy có chữ "Tamax". Th́ ra là băng vệ sinh
***
Tôi đọc bản sựu lệnh từ trung tá Peter Peason và thở ra nhẹ nhơm v́ hồ sơ chiến thuật được thay đổi. Trách nhiệm của chúng tôi được chỉ thị không c̣n là gánh nặng đi t́m và giải cứu 2 quân nhân bị mất tích nữa, mà chỉ là bảo vệ cho tiểu đội Navy Seal (đặc nhiệm)khi họ làm nhiệm vụ và thanh trừng khu vực thôi. Tôi bấm vào bộ đàm
- Tất cả chú ư, tập trung 1 cuộc họp ngắn trong ṿng 20 phút
Vừa dứt lời th́ anh thông tin đưa ống nghe cho tôi.
- Anh đă đọc sựu lệnh mới của tôi rồi chưa? Hăy chuẩn bị tinh thần cho chiến dịch tối nay.
Giọng nói cứng như đá của đại tá Peter vang trong máy
- I did sir!
- Tôi sẽ tăng cường thêm 1 trung đội Army trong lúc các anh tác chiến, bây giờ tạm thời hăy triển khai đội h́nh êm đềm, đừng để cho phía địch nghi ngờ là chúng ta sẽ đánh úp. Khi nào thấy pháo hiệu của NavySeal th́ lập tức hành động.
- Yes sir!
Tôi trả lời như 1 cái máy và bước ra cửa lều khi mọi người vừa đông đủ. Tôi cầm bản sựu lệnh vừa đọc, vừa giải thích cho họ từng chi tiết và trả lời tất cả mọi câu hỏi của từng binh sỹ.
- Thoạt đầu trên tư lệnh giao nhiệm vụ cho chúng ta là lần t́m tung tích 2 quân nhân mất tích và nghiên cứu địa h́nh. Đồng thời họ đ̣i hỏi chúng ta phải giải cứu nếu phát hiện được 2 quân nhân đó bị giam giữ trong vùng đồi núi này ...
Tôi quay qua trung sĩ Samuel v́ anh ta đă thắc mắc vấn đề này với tôi hồi đầu tuần.
- Nhưng bây giờ trên trung ương đă xác định được vị trí và những thông tin mà chúng ta gửi về họ trong những lần trinh sát vừa qua, v́ thế kế hoạch tác chiến được thay đổi. Anh em hăy chuẩn bị tinh thần cho chiến dịch đêm nay.
- Tôi sẽ liên lạc quân nhu ngay, ai cần ǵ lập tức báo cáo cho tiểu đội trưởng của ḿnh. Các tiểu đội trưởng lên gặp tôi trong 30 phút
Tôi kết thúc cuộc họp và trở vào lều, tôi quên bẵng đi chuyện "băng vệ sinh" của Zun.
***
Màn đêm và sương mù phủ dày đặc trận địa, đến 2h 30 sáng th́ chúng tôi đă yên vị thế của ḿnh theo đội h́nh cánh cung phía trước cái hang núi khổng lồ và đen ng̣m như miệng của 1 con quái vật đang há lớn chực chờ nuốt chúng tôi. Tôi tập trung vào vào màn h́nh nhỏ trên máy lap top và theo dơi tất cả qua những camera mà chúng tôi đă gắn đặt trong những đêm trinh sát trước. Những bóng địch đi lại và những chiến xa mờ mờ di động trong màn ảnh. Lật nắp chiếc đồng hồ tôi khẽ nhắn nhỏ với binh sĩ.
- Thường thường tiểu đội đặc nhiệm có 3 người, họ đến và họ đi chúng ta không cần quan tâm, nhiệm vụ của chúng ta là dẹp tiệm cái hang này khi thấy pháo hiệu màu xanh của họ bắn lên. Tất cả hăy chú ư có thể chúng ta phải bắt đầu trong ṿng 20 phút nữa v́ những NavySeal thường hoạt động vào khoảng 3h sáng và rút ra trước khi trời sáng.
Tôi chỉ nói cho có lệ vậy thôi chứ chắc chắn 1 điều là những trung sĩ đă họp cùng tiểu đội của họ.
Đang miên man theo dơi trên màn h́nh và nghe những báo cáo của các tiểu đội trưởng th́ 1 tiếng "véo" xé màn trời đêm. Ánh sáng xanh lục của trái pháo được bắn lên từ kẽ núi cách cửa hang chừng vài trăm yards. Lập tức những tiếng "bung, bung" của đạn cối BRD41 dồn dập xen lẫn tiếng gịn đanh của của từng tràng Ak vang dội 1 vùng trời. Tôi quẳng chiếc máy cho anh lính thông tin và nhảy khỏi kẽ đá nơi tôi đang ẩn núp để leo lên 1 cục đá lớn. Vừa tiếp cận được cục đá th́ Zun đă ở đó bao giờ, tôi ra hiệu cho Zun leo lên trước. Chống hai tay vào vách đá, dạng 2 chân ra và Samuel liền ḅ xuống ngay sau tôi để làm thành 2 bậc thang cho Zun đạp lên lưng của Samuel và vai tôi rồi leo lên đỉnh cục đá thật bự này. Chỉ chưa đầy 1 phút sau th́ tôi đă nghe từng tiếng nổ đanh của cây MK11 trong tay Zun xen lẫn đủ thứ tiếng của bao nhiêu loại súng đang biểu diễn hết sức ḿnh trong màn đêm và sương mù giăng giăng. Cái cửa hang cứ lập loè sáng lên cùng với những tiếng đạn cối ầm ầm.
- Tiếp tục tiếp cận của hang trong cự ly 150 yards.
Tôi hét vào máy và chạy thục mạng về phía cục đá lớn cách đó không xa dưới làn đạn bảo vệ của Zun. Anh lính thông tin vác máy và Samuel cũng bám theo tôi sát nút. Thấp thoáng bóng của những binh sĩ cũng vừa nhả đạn, vừa tiến tới cửa hang trong kiếng xanh của tôi.
- Báo cáo gấp, các tiểu đội trưởng
Tôi gào vào máy và lần lượt nhận được báo cáo từ cả 3 phía.
- Tất cả cố thủ ở cự ly 150 yards, ngưng đạn cối, nhưng tăng cường đại liên, sẽ có 2 máy bay Night Hawk không tập trong 5 phút
Từng tràng đại liên dội xối xả vào của hang, và những tràng đạn đáp lễ của địch bắn trả cũng chẳng kém ǵ. Đất đá đổ rào rào lên đầu lên mặt chúng tôi, tiếng la hét của phía địch vang dội cả góc trời.
Giọng của 1 phi công nào đó báo lên trong máy vừa dứt th́ bóng giáng của 2 chiếc Night Hawk đă lượn 1 ṿng trên bầu trời giữa những lằn đạn xiên chéo vào nhau.
Ầm, ầm những tên lửa địa đạo liên tục rời cánh trực thăng va cắm vào miệng hang, vẽ lên không trung đen kịt những đường khói trắng ngoạn mục trong sương dày. Mặt đất rung lên từng hồi sau những tiếng nổ nặng nề khiến trời long đất lở. Kế tiếp đó từng tràng rocket đánh phủ đầu trên miệng hang để chúng tôi trang thủ tiếp cận cửa hang trong 1 khoảng thời gian thật ngắn.
Chỉ chờ có thế, chúng tôi bật dậy và lao về phía cửa hang và quăng ḿnh vào bất cứ chỗ nào có thể. Tôi lọt vào 1 kẽ đá và nắm cổ áo anh lính thông tin kéo vào theo, đồng thời Samuel cũng gọn ghẽ trong 1 kẽ đá khá gần. 2 chiếc trực thăng đă rời trận địa, trong muôn vạn tiếng nổ chíu chít lẫn nhau, những đường lửa vun vút, đất đá đổ rào rào, trung đội chúng tôi đă chiếm được cửa hang.
Trời đă hừng hừng sáng sau gần 3 tiếng đồng hồ giao tranh, những loạt đạn tuy có hạn chế nhưng vẫn đều đặn từ những tiểu đội xung quanh tôi.
- Trung đội trưởng bộ binh và thiết giáp khu vực X16/163 liên lạc 5438KMRT/6, nghe rơ trả lời
- Nghe rơ!
- Chúng tôi sẽ đổ quân cách cửa hang 1/4 mile trong ṿng 15 phút, yêu cầu cover up
- Đă sẵn sàng
Một thân người lăn hùng hục đến bên cạnh tôi, kéo lết theo cây súng dài hơn người và băng đạn ḷng tḥng trông như 1 con quái vật. Th́ ra là Zun, cô ta nhoẻn cười và hét lớn cho tôi nghe qua từng loạt đạn
- Chỉ c̣n khoảng 300 rounds tôi không đủ đạn để cover up cửa hang.
Tôi chồm người ra chụp cổ áo Zun và kéo cô vào kẽ đá của tôi.
- Đă có tiếp viện, nằm yên chờ đợi
Từng tiếng nổ của lựu đạn như cầm chừng đă báo cho tôi biết trung đội của tôi đă dần kiệt đạn dược, tôi gọi vào máy
- Tất cả hăy cố thủ tại vị trí của ḿnh, vài phút nữa sẽ có tiếp viện.
Tiếng hùng hục của 4 chiếc shinook đang đổ quân sau lưng chúng tôi không xa. Tôi chụp lấy ống nḥm và dưới ánh sáng mờ mờ của buổi b́nh minh bắt đầu, tôi thấy những người lính army nhảy khỏi máy bay và xếp đội h́nh tiến về phía chúng tôi. Những chiếc Hummer1 vũ trang đầy đủ được thả xuống, có cả M113 và những tiểu đội tiếp vận kéo supplies đến. Họ thật nhanh nhẹn và điêu luyện trong lúc phối trí đội h́nh mặc kệ những làn đạn và đủ thứ tiếng nổ vẫn đang phủ lấy chúng tôi tại cửa hang.
Tôi hét vào máy:
- Các chiến hữu dũng cảm của tôi ơi! Cuộc chiến đă bắt đầu.(All my best soldiers, we're on board )
- Good Morning Kabul: Tôi gào thật lớn
Những tiếng trả lời tôi vang theo tiếng thét gào của đạn pháo
- We're American, good morning Kabul, we're US Marine. The powers of men
- God bless America!!!
B́nh minh đă lên cao, những tia nắng chói nhoà qua từng vách núi và từng làn hơi nước bốc lên nghi ngút trên những tảng đá đang nóng dần dưới nắng. Giọng nói của Amir vang trong chiếc loa phóng thanh bằng 3 thứ tiếng Ả Rập. Một câu tiếng Anh mà tôi đă đưa cho Amir để anh dịch ra những thứ tiếng mà người Afghanistan có thể hiểu."Các anh không c̣n lối thoát. Alah không thể cứu các anh, hăy buông súng và xếp hàng dọc đi ra cửa hang với 2 tay chắp sau gáy, chúng tôi sẽ không nổ súng trên bất cứ người nào không có vũ khí "
Amir nói oang oang bằng 3 thứ tiếng mà anh biết. Kirdist, Pakistan và Arabian.
Khoảng thời gian kéo dài chừng 15 phút trong im lặng, không 1 tiếng súng. Tôi khẽ ra lệnh vào máy
-Tiểu đội của Jonh hăy hành động, dùng trái cay để tiến vào ḷng hang.
Thoáng chốc tôi đă thấy hơn chục người lính đeo mặt nạ heo và lầm lũi cẩn thận theo từng nghách đá vào hang. Ngoài cửa hang chúng tôi vẫn trong tư thế tác chiến mà chờ đợi.
Tôi đảo mắt nh́n khắp trận địa đang im ĺm dưới ban mai chan hoà nắng, những thân h́nh nằm bất động trên vũng máu, hay những thân h́nh vắt vẻo trên những kẽ đá, tay buông thơng máu me bê bết c̣n nhỏ giọt hoặc chảy dài trên đá, trên cát. Những chiếc vỏ đạn sáng choé, lấp lánh dưới cái nắng b́nh minh như vô t́nh trêu ghẹo những oan hồn đang vất vưởng bên xác người. Những xác của đồng đội đang được bộ phận cứu viện kéo về nơi an toàn, những người lính bộ binh đang lặng lẽ thu chuyển những thương binh và những tên du kích bị thương nặng về đằng sau. Tôi vẫn để ống nḥm và quan sát từng góc nhỏ của trận địa, theo dơi từng người lính của tôi đang gọn ghẽ trong 1 ngách đá, hay đang ph́ phà điếu thuốc trong công sự, hay đang hí hoáy gắn thêm băng đạn ...
Tiếng tít tít trong máy truyền tin vội cắt ngang cái khoảng khác im ĺm ấy của tôi.
- Thiếu Uư! c̣n 6 thằng đă đầu hàng, tụi tôi sẽ đưa chúng ra cửa hang. Mọi sự tốt đẹp
Tiếng của trung sĩ Jonh báo cáo ngắn gọn.
- Tốt, cho phép bộ binh tiếp quản khu vực.
- Tất cả mọi tiểu đội trưởng thu gom đội h́nh của ḿnh, rời khu vực 100 yards về phía trảng đất trống, chuẩn bị báo cáo, nhiệm vụ đă hoàn tất.
Tôi rời khỏi vị trí th́ đồng thời các binh sĩ cũng dẫn độ những người du kích ra khỏi cửa hang. Trong mắt những người lính TQLC như chúng tôi, họ thật ốm yếu xanh xao, râu, tóc rũ rượi, lùng thùng trong những bộ áo chùng luộm thuộm. Những thân h́nh khẳng khiu, chân trần với những đôi mắt đờ đẫn thật tội nghiệp. Những binh sĩ ôm súng đi bên cạnh họ thỉnh thoảng dùng tay đẩy dúi họ về phía trước. Đứng trước mặt tôi là Amir, tôi nói anh ta dịch lại nguyên câu nói của tôi cho họ hiểu:
- Các anh đừng lo lắng, chúng tôi sẽ bàn giao các anh lại cho chính quyền Afghanistan. Tạm thời chúng tôi phải trói tay các anh. Chúc các anh may mắn
Những sợi ziptight được kéo rèn rẹt để trói tay từng người lại. Tôi chỉ gật đầu và ra cử chỉ chuyển họ xuống phía dưới và đảo mắt nh́n cửa hang 1 lần nữa.
Zun đứng khá gần cửa hang cùng vài người lính đang lúi húi làm ǵ đó. Samuel th́ đang cầm cuốn sổ tay ghi chép và tṛ chuyện với những người lính Armỵ
Tôi dựa lưng vào tảng đá, đốt 1 diếu thuốc và từ từ thở ra. Tôi đang chuẩn bị những câu nói để báo cáo về pḥng chỉ huy sao cho dễ nghe. Thường thường mỗi lần tôi báo cáo về sau 1 trận đánh đều kèm những tiếng chửi bậy đă ngấm sâu vào ngôn ngữ trời đánh của tôi, khiến các bậc chỉ huy nổi giận. Tôi gần như quên hết mọi chuyện đang diễn ra xung quanh, dành suy nghĩ của ḿnh vào bản báo cáo miệng này. Tôi lặng lẽ dành cho ḿnh 1 chút thời gian để thở sau 1 đêm căng thẳng và mất ngủ. Tâm tư của tôi thật trống rỗng và h́nh như tôi chẳng nghĩ ra được 1 điều ǵ. Cách đó không xa Zun đang giúp đồng đội kéo 1 xác chết xuống khỏi tảng đá lớn, cô ta đă cởi chiếc áo giáp nặng nề, tháo những trang thiết bị khỏi tấm thân nhỏ gọn trong chiếc quần rằn ri và chiếc áo 3 lỗ ôm sát người. Giờ phút này tôi lại chăm chú quan sát người nữ quân nhân duy nhất của tôi. Vẫn miệng cười thoải mái, cầm chai nước lạnh xối từ trên đậu xối xuống để rửa mặt, Zun trông thật vô tư và tràn đầy sức sống.
Bất giác tôi vội nh́n qua tảng đá cách chỗ Zun đứng không bao xa, trong ánh nắng chói loà thẳng vào mắt tôi xuất hiện 1 bóng người vừa nhảy khỏi 1 chỗ nấp nào đó và trên tay cầm 1 khẩu tiểu liên AK hướng về phía Zun. Tôi hét lớn
-Zun!!!!
Cũng đúng lúc 1 tràng tiểu liên nổ gịn tan xé tan không gian và xé tan lồng ngực Zun. Đáp lại tức khắc là 1 loạt M16A1 của một TQLC nào đó. Hai thân h́nh lảo đảo ngă xuống, tôi phóng ḿnh về phía Zun. Cố ấy đang quằn quại trong vũng máu.
Cái phản xạ tự nhiên của tôi lúc này là quăng chiếc máy, nhào đến cạnh Zun. Tôi xé tất cả những ǵ có thể xé để cầm máu cho Zun. Trong khi Samuel cũng đă tiêm liên tục 2 mũi thuốc cầm máu vào người cô
- Zun, stay with me... dont move. Stay with me, you own me soy sauce.
Vừa hét lớn với Zun, tôi vừa dùng con dao rừng lận xuống làn áo của Zun và cắt tung chiếc áo 3 lỗ cô đang mặc. Trên ngực trần của 1 người phụ nữ, những lỗ đạn đang phun máu phập phồng. Những quộn băng cá nhân không đủ để quấn tết ngực Zun, máu vẫn ứa ra ào ào ... tôi như 1 cái máy quờ quạng t́m kiếm trong tất cả các túi quân trang của Zun, của tôi và của những người khác vẫn không đủ. Như sực nhớ ra điều ǵ, tôi móc trong túi bên hông chiếc quần lính của Zun ra chiếc hộp giấy màu hồng là băng vệ sinh. Xé từng ống băng ra, tôi vụng về đút thẳng vào từng lỗ đạn đang tràn máu. Người Zun giật lên từng cơn và tṛng mắt dăn ra. Dường như Zun đang muốn nói điều ǵ nhưng không kịp.
Tôi lặng đi, buông đôi tay đẫm máu, tôi khẽ vuốt mắt Zun và kéo chiếc bạt dù dắp lại trên thân h́nh ngay ngắn của Zun. Tôi bần thần đứng lên nh́n những gương mặt đồng đội cũng đang bần thần trong ngỡ ngàng.
Tôi cùng đồng đội bước lên trực thăng để lại Zun với lực lượng tiếp quản. Những đôi mắt của đồng đội nh́n nhau không 1 tiếng nói như thầm hiểu rằng tôi, 1 trung đội trưởng nhưng thật lẻ loi trong giờ phút này. Cánh trực thăng nghiêng nghiêng như muốn chúng tôi nh́n lại trên trận địa c̣n có điều ǵ thiếu sót không.
Những cái ǵ đă để lại trên một địa danh xa lạ này, để làm ǵ? Để cho ai?
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
****Sét giữa rừng hoang
Chiếc C130 rời khỏi sàn tàu khi cơn mưa cũng bắt đầu trút xuống. Chúng tôi ngồi trong thùng máy bay mà trên đầu và vai c̣n ướt nhèm, nh́n đồng hồ đă 5 h chiều. Chúng tôi ngồi dựa vào vách máy bay mà h́nh như tâm tư của từng người đều như đang gủi gấm vào 1 nơi xa vời nào đó. Cả 6 người lính im lặng, không ai nói với ai lời nào như đang cố ru ḿnh theo nhịp rung rung của chiếc máy bay đang khuất hút vào bóng đêm. Tôi cố gắng ôn lại từng chi tiết của cuộc họp báo hồi trưa và cố gắng h́nh dung đến địa bàn mà chúng tôi sẽ nhảy vào đêm nay. Tôi ch́m vào giấc ngủ từ lúc nào không hay, cho đến khi lời nói oang oang của viên phi công vang trong loa máy.
- Chúng ta đă đến gần mục tiêu, các anh hăy chuẩn bị tư thế v́ tôi sẽ giảm độ cao đột ngột từ 15000 feet xuống 8000 feet và độ nghiêng sẽ là 37 độ phải để chuyển hướng về phía bờ biển.
Tất cả 6 người chúng tôi lồm cồm ḅ dậy, kiểm tra lại trang thiết bị, bộ đàm và tất cả mọi thứ để chuẩn bị cho chuyến nhảy toán sẽ sảy ra trong vài phút. Tôi lại nh́n đồng hồ, đă 8 giờ tối, tức là chúng tôi đă bay gần 3 tiếng đồng hồ từ ngoài khơi vào lục địa Colombia và tôi hiểu là chúng tôi đang bay trên vùng rừng rậm Amazon. Chiếc đèn đỏ trên trần máy bay bật sáng va xoay xoay cùng với tiếng của anh phi công lại vang lên.
- Mọi vấn đề an toàn phải được kiểm tra và được bảo đảm, cửa sau máy bay sẽ mở.
Tôi nói qua bộ đàm để các đồng đội của tôi đều nghe rồi kéo chiếc nón nỉ bị chặt 2 tai, siết lại sợi dây cột mắt kiếng bảo hộ. Tôi nói lớn qua tiếng gió rít ào ào
- Xếp hàng 1, quy định 1, bắt đầu
Tôi để mắt theo dơi chiếc đồng hồ báo độ cao đang quay ngược dần đến số 8000 feet. Khoảng khắc thật ngắn ngủi nhưng đối với tôi như dài đằng đẵng khi nh́n ra khoảng không tối mịt mù và những làn nước tạt vù vù sau máy bay ...
8,7,6,5 ...2, 1 chiếc đèn xanh bật sáng, tôi nh́n từng đồng đội của tôi buông ḿnh khỏi máy bay và mất hút trong cái lỗ đen ng̣m của trời đêm. Người thứ 5 và tôi là người cuối cùng thả ḿnh vào khoảng không.
Ngoài trời tối đen như mực, mưa đang nặng hạt và chúng tôi lặng lẽ rơi trong màn đêm, cái cảm giác buốt lạnh và gió mạnh cào xé trên mặt tôi, tôi có cảm giác thật tỉnh táo. Tốc độ rơi càng nhanh và nh́n xuống dưới chỉ là 1 màu đen thăm thẳm. 1 phút rưỡi rơi trong trạng thái tự do, tôi ước lượng độ cao tối thiểu cho phép tôi giật khoá dù và lấy lại thăng bằng để có thể quan sát qua kiếng xanh.
Trong ống kiếng thâu đêm, dưới chân tôi chỉ là những cánh rừng già, cây cối chập trùng, thoáng nh́n như 1 mớ hỗn độn đầy h́nh thù kỳ quái, lâu lâu lại chớp sáng qua từng ánh sét. Đảo 1 ṿng kiếng, tôi thấy lăng đăng những đồng đội của tôi đă bung dù và cũng đang lặng lẽ rơi như tôi.
Sau 1 phút nằm bất động trong đám cây lá ướt nhẹp, mưa vẫn nặng hạt và toàn thân tôi ướt đẫm. Tôi bắt đầu cử động để tháo gỡ dây dù và khẽ gọi vào máy.
- Tất cả nghe rơ trả lời. Over
- An toàn 519. Over
- An toàn 563. Over
- An toàn 551. Over
- An toàn 553. Over
Chỉ có 4 người trả lời tôi an toàn, tôi lại nhắc vào máy
- Báo danh 531 nghe rơ trả lời ... 531 nghe rơ trả lời. Over
Vẫn không có tiếng trả lời, tôi lặp lại thêm 3 lần nữa vẫn im lặng.
- Tất cả thâu gom đội h́nh, bật tín hiệu 331 để gom gần lại với nhau. Tất cả phát tín hiệu đỏ để kiếm 531. Over
- Yes sir!
Tôi bấm chiếc đồng hồ để phát tín hiệu cho đồng đội thu gom, đồng thời phát tín hiệu t́m người lính đă không trả lời tôi. 531 là 1 trung sĩ khá lanh lợi, đă có khá nhiều kinh nghiệm nhảy toán và tác chiến nên tôi cũng yên tâm phần nào. Ánh đèn đỏ nhỏ xíu trên cổ tay tôi chớp tắt. Bấm khoảng cách định vị th́ tôi biết 531 không cách xa tôi bao xa, nhưng c̣n ở trên cao khoảng 50 feet. Tôi nhắc vào máy
- Tất cả tiếp tục gom đội h́nh, đă nhận được tín hiệu của 531, chờ lệnh.
Dưới con mưa rừng tầm tă như trút nước, chúng tôi 5 người đă tụm lại được với nhau và th́ thầm bàn bạc. Đêm tối đến nỗi chúng tôi không thể nh́n thấy ǵ dù người trước mặt tôi chỉ cách khoảng 1 cánh tay. Chúng tôi trao đổi với nhau về ngươi số 531. Tôi khẳng định anh ta đang bị treo trên 1 cây lớn và vẫn phát tín hiệu đều đặn để chờ chúng tôi.
- Tín hiệu đỏ đang được phát ra cách chúng ta khảng 200 yards và trên độ cao hơn 50 feet về hướng tây bắc tính từ chỗ này. Chúng ta lợi dụng đêm tối mà di chuyển thật nhanh đến chỗ của 531. Khu vực này tôi đă kiểm tra qua sơ đồ, khá an toàn, hăy theo tôi.
Chúng tôi bắt đầu di chuyển thật cẩn thận theo từng gốc cây, rừng quá rậm rạ, đôi khi tôi phải vạch dây rừng thành 1 cái lỗ để chúng tôi chui trong đó. Tôi chọn cách đi như vậy để tránh ḿn bẫy và mọi người chúng tôi có thể bước chung lên 1 dấu giày. Gần nửa tiếng đồng hồ chui rúc trong cây rừng và bóng tối về hướng 531, tôi dừng lại và gọi khẽ vào máy
- 531 nghe rơ trả lời. Over
Tiếng re re trong máy nghe rơ dần, và Ken trả lời tôi
- Trung uư, tui bị dính trên cây cao, cành quá dài và cao tui không xuống được. Nh́n xuống dưới không thấy ǵ nên không buông rơi, yêu cầu kiểm tra mặt đất và tui biết độ cao là bao nhiêu?
- Phát tín hiệu xanh, để chúng tôi lấy tâm điểm
- OK sir!
Tôi theo dơi trên đồng hồ với ánh đèn xanh chớp tắt, định vị 3 yards xa tâm điểm về phía bên trái. Trong đám cây cỏ chằng chịt, cách đó không xa là gốc cây cổ thụ khổng lồ. Tôi vừa cắt dây rừng để vạch lối đi vừa theo dơi chấm đèn xanh, những người lính vẫn lặng lẽ ṃ mẫm theo tôi.
- OK, tôi đang ở dưới đích ông đấy, cây rừng rất rậm, khi nào tôi nói ông buông th́ ông buông nghe. Nhớ kiểm tra kỹ lưỡng vũ khí trên người ông.
Năm người chúng tôi ṃ mẫm dăng sợi dây thừng thành h́nh ngôi sao chằng chịt và lấy tư thế căng ra như 1 chiếc lưới lẫn lộn trong cây lá rừng để hứng ông thần nặng 160 bls rơi từ trên cao xuống
Trong cái màu xanh lục của ống kiếng, cái màng nhện mà chúng làm nh́n thiệt buồn cười. Nó chẳng giống 1 cái ǵ cả, lẫn lộn hầm bà làng nào cành cây, nào dây rừng ...
- OK. đếm tới 3 là buông, nghe không?
- Rơ
- 1,2 ...3
Ken như một cái đống ǵ từ trên cao rơi xuống đám cây lúp xúp mà chẳng đụng tới cái màng nhện của chúng tôi đang gồng ḿnh chờ đón đứa con của trời.
- Mẹ kiếp, tự ḿnh ḅ xuống đi ông nội
Trời vẫn mưa như thác đổ, trong cảnh tối đen và rừng cây rậm rạp như muốn quấn chặt chúng tôi lại trong cái ướt lạnh và tăm tối. Những con số nhảy chậm chạp trên chiếc đồng hồ cho tôi biết đă gần 1 h sáng, chúng tôi vẫn tiếp tục ṃ mẫm để t́m 1 khảng trống để nghỉ ngơi.
Cả 6 người chúng tôi dựa lưng vào nhau và phủ chung 1 chiếc poncho và cố gắng ngủ lấy sức trong mưa gió và quân phục nặng nề ướt át. Tôi cũng như tất cả đồng đội đều cố gắng ngồi yên mặc cho mưa sối xuống trên chiếc poncho rầm rầm, mặc cho nước chảy ùng ục dưới chân, mặc cho sự lạnh lẽo và ngứa ngáy, ướt sũng sịu của quần áo và thân thể. Cái cảm giác ḿnh như là ma quỷ bắt đầu xâm lấn tôi, với hoàn cảnh này chúng tôi không khác ǵ những con quái vật trong bóng tối, giữa rừng rậm và mưa gió. Tôi chợt nghĩ về tuổi thơ của tôi, một khoảng thời gian đầy nước mắt và đói khổ giữa kinh tế mới và rừng rậm của Pleiku. Tôi nhớ đến mẹ tôi, bà từng che chắn cho anh em chúng tôi trên căn nhà sàn mục nát dưới cơn mưa rừng tàn bạo. Bà thức suốt đêm để khời lửa trong bếp để sưởi ấm và đuổi muỗi cho chúng tôi trong nhữ đêm ngủ ở lán của những vùng kinh tế mới. Tôi khẽ rùng ḿnh và ch́m vào giấc ngủ chập chờn.
Tiếng chim chóc ríu rít và đủ thứ âm thanh của rừng hoang đánh thức chúng tôi. Thoạt tiên chỉ thấy xung quanh là cây rừng mù mịt, mưa đă ngưng tự lúc nào và lung linh những tia nắng nhỏ nhoi xuyên qua kẽ lá. Rừng ở đây thật giống rừng ở quê tôi, chỉ khác là không có tre nứa chen lẫn. Chúng tôi thức giấc và nh́n nhau trong mệt mỏi. Những gương mặt được hoá trang rằn ri theo màu áo, nh́n thật quái dị, những đôi mắt tinh nhanh nh́n nhau và như thầm gửi gắm sự đồng cảm cuả đồng đội sau 1 giấc ngủ mệt nhọc. Ngậm 1 viên thuốc súc miệng tôi và mọi người lập tức thay đổ quân y và thu dọn tất cả mọi thứ, cuộn chặt lại và giấu thật kỹ trong bụi rậm. Cuộc họp ngắn được bắt đầu với tấm bản đồ, chúng tôi bắt đầu phác thảo kế hoạch để tiếp cận căn cứ X của phiến quân ly khai Colombia.
Theo tin của tổng tư lệnh và t́nh báo trung ương, tôi được biết căn cứ này nằm sâu trong rừng và do quân đội Mỹ thiết lập vào thập niên 80. Rộng khoảng 2 mẫu tây với tường rào kiên cố được ráp bằng những thân cây lớn, kẽm gai và cao đến 15 feet. Ngoài ra xung quanh và phía trong tường rào được thiết lập những mạng lưới ḿn chi chít. Hiện tại căn cứ này đă bị phiến quân ly khai chánh phủ Colombia chiếm giữ và được điều hành bởi 1 cựu trung tá Thuỷ Quân Lục Chiến Colombia. Những ǵ chúng tôi phải làm là t́m cho ra chiếc hộp đen của chiếc chiến đấu cơ F16 của quân đội Hoa Kỳ bị bắn rơi cách đây 3 ngày trong khu vực rừng rậm bạt ngàn này. Theo như dự đoán th́ chiếc máy bay đă bị tên lửa pḥng không bắn hạ cách chỗ chúng tôi đang hành quân không xa và có thể chiếc hộp đen và viên phi công đă bị nhóm phiến quân này bắt và chiếm giữ.
Chúng tôi lần ṃ theo từng chi tiết trên tấm bản đồ với sự trợ giúp của thiết bị navigator. Rừng, ngước lên cao th́ chỉ thấy lá, nh́n trước mặt th́ chằng chịt, mù mịt. Tiếng tít tít nhỏ vang lên chiếc máy gắn gọn trong tai khiến tôi dừng lại, đưa tay làm hiệu tất cả ngồi xuống. Để mắt nh́n thật kỹ, lẫn lộn trong dây rừng, tôi phát hiện những sợi dây điện bé xíu của mạng ḿn. Những sợi dây điện đă bị thời gian và lá mục phủ lấp rất khó phát hiện. Tôi khẽ nhắc vào máy.
- Chúng ta đă tiếp cận mục tiêu, phải hết sức cẩn thận để nghiên cứu địa h́nh. Bằng tất cả mọi giá chúng ta phải lọt vào căn cứ này trong yên lặng.
- Rudy hăy tháo gỡ ḿn để chúng ta có thể giáp cận hàng rào. Jonh vẽ bản đồ bắt đầu từ chỗ này.
- Yes sir!
2 người lính trả lời tôi rất nhỏ. Tôi ra hiệu cho tất lui bước và ẩn nấp. Rừng vẫn râm ran đủ thứ âm thanh của chim chóc và thú rừng, một buổi b́nh minh với những cơn gío thật êm dịu đưa hương rừng lá mục sau 1 đêm mưa tầm tă. Chúng tôi trong tư thế tác chiến để bảo vệ cho Rudy làm nhiệm vụ của ḿnh. Rudy trườn thật chậm trên lá mục, lần ṃ theo từng mối dây, rờ rẫm và gạt nhẹ từng chiếc lá
- Trung uư, đây là loại bomb bi của chúng ta thường dùng, chúng có thể phát nổ hàng loạt, trung uư muốn tui tháo theo kiểu đường ṃn hay giải thể toàn diện ?
Tôi hiểu là cách gài ḿn của bộ binh Mỹ là theo lối đan chéo, nên trả lời Rudy.
- Cứ cách khảng 1 yard là 1 trái, nằm theo kiểu lưới gà, nên ông tốt nhất là t́m manh mối và gỡ dây toàn diện. Ngoài những kích nổ bằng điện, vẫn có thể có hệ thống kích nổ đơn giản bằng dây dù, ông nên coi kỹ xem có dây căng hổng mặt đất từ khoảng 1 feet đến 1 yard.
Tôi vẫn theo dơi từng củ động thật kỹ càng của Rudy. Hắn là 1 hạ sĩ gốc Philippins, nhỏ con và rất lỳ lợm, những cử động của hắn thật nhẹ nhàng, đầy tính chuẩn xác và cẩn thận.
- OK, sir!
Tôi ra hiệu cho đồng đội tiếp tục tiến về phía trước sau khi Rudy lom khom ḅ dậy.
***
Cả 2 ngày trời luồn lách trong cây rậm, chúng tôi đă nghiên cứ thật kỹ bức tường bằng cây rừng cao ngất, chằng chịt phủ lấp bằng dây lá rừng hoang dă xen lẫn thép gai. Vách tường này trơn tuột bởi rêu phong và ướt át v́ mưa. Chúng tôi cứ lầm lũi chui rúc trong lá mục để ẩn ḿnh và chờ đợi cơ hội thuận tiện là 1 cơn mưa lớn và bóng đêm để đột nhập vào cái căn cứ tử thần này. Kể từ khi nhảy khỏi máy bay, chúng tôi không có bất cứ 1 liên lạc và chỉ dẫn nào từ tổng tư lệnh. Mọi quyết định đều do chúng tôi bàn thảo và hành động. Trong cái căn cứ này, tôi được biết có hơn 100 phiến quân, vũ khí thật hiện đại và được chỉ huy bởi 1 cựu trung tá. Họ đều là những người lính thiện chiến, vũ khí của họ được trao đổi bằng bạch phiến mà họ trồng và chế biến trong những trại lẩn lút trong rừng. Họ không thiếu ǵ những loại vũ khí hết sức hiện đại và không thiếu ǵ kinh nghiệm quân sự đă được quân đội Mỹ huấn luyện họ. Tôi nghĩ thầm, có lẽ đây là 1 cuộc hành quân đầy tính phiêu lưu của tiểu đội chúng tôi.
*** Màn đêm lại buông, mưa bắt đầu nặng hạt, chúng tôi tiến hành theo tấm bản đồ mới để trở lại bức tường kia vào khoảng 1 h sáng.
Cơn mưa lớn và sấm chớp như đồng t́nh phụ hoạ giúp chúng tôi vượt bức từng cao 1 cách an toàn. Cuộn bạt dù dầy cộp dược thả từ đỉnh rào xuống trên ngọn cây cỏ và những núi thép gai giúp chúng tôi chơi tṛ cầu tuột vào bên trong 1 cách nhanh chóng. Lăn lông lốc vào những bụi cây rậm rạm, chúng tôi mỗi đứa ẩn ḿnh 1 góc. Timy cuốn tấm bạt dù lại và giấu vào 1 vũng nước, mọi sự trở lại b́nh thường như chưa hề sảy ra chuyện ǵ. Vẫn theo dơi nhau bằng kiếng xanh, tôi thấy Ken đă nguỵ trang ḿnh thật cẩn thận dưới 1 đám lá mục, chiếc nón tai bèo cũng được phủ 1 lớp dây nhợ và khẩu M16 của anh cũng được quấn bằng dây cỏ. Ken biết tôi đang hướng ṇng súng về phía ḿnh nên khẽ hỏi
- Trung uư thấy tui thế nào?
- Được lắm.
Tôi lại hướng ṇng súng về phía Tom để theo dơi Tom qua ống ngắm. Tom đang như 1 con rắn mối, thoăn thoắt trườn về phía chiéc M113 đậu ở góc sân rộng.
- Hăy lợi dụng những rănh nước chảy Tom. Chỗ nào có nước chảy sẽ không có ḿn, hăy tự thủ cách chiếc xe tăng chừng 15 yard và theo dơi căn nhà sàn đang sáng đèn.
Tôi ra lệnh với Tom xong th́ cũng nghe Mitch báo cáo
- Trung uư, tôi đă tiếp cận sàn nhà hướng tây của cột cờ. Chờ lệnh
- Được, hăy tự thủ và cẩn thận bên chuồng ngựa, những con ngựa có thể đánh động
Tôi, Rudy và Jonh tụm lại với nhau để bàn kế hoạch ngắn và tản ra mỗi người 1 hướng. Những vạt nước mưa vẫn quất ào ào và bóng đêm như dày hơn. Những tia chớp sáng loà cho chúng tôi những khoảng khắc nhận diện địa thế thật chóng vánh.
Khi đă ổn định vị trí của ḿnh, tôi bắt đầu liên lạc với từng người một
- Tất cả hăy giữ yên ở 1 vị trí nhất định, bất cứ trường hợp nào cũng không được động thủ, chờ trời sáng ...
Căn nhà dài và sáng đèn ngay trong tầm kiếng của tôi là 1 căn nhà xây kiên cố. Có thiết kế 2 lỗ châu mai và vách tường được ráp thêm 1 lớp ri sắt chống đạn. Trên lan can dài suốt căn nhà cứ khảng 5 feet có 1 tên lính gác đi qua đi lại trong ánh đèn hắt ra từ những cửa sổ. Những dăy nhà khác được dựng bao quanh khoảng sân rộng theo h́nh ngũ giác mà mỗi góc của cái sân h́nh ngũ giác này được đậu 1 chiếc M 41 và 1 vọng gác thật cao. Ngoài ra những ụ súng máy và pháo pḥng không cũng được sắp đặt tương tự như những căn cứ tập trận của TQLC Mỹ tại quê nhà. Rà ống kiếng sát mặt đất, trong một màu xanh lục, tôi nhận ra những lỗ châu mai được xây ngầm sát mặt đất. Tôi ngâm ḿnh trong 1 hố cá nhân ngập nước, kéo những đám rác lá cây mục để nguỵ trang cho ḿnh. Tất cá mọi cử động của đồng đội đều được thay phiên nhau theo dơi nhau qua ống ngắm của ṇng súng. Trời vẫn như giận dữ mà đổ mưa như trút, cái lạnh bắt đầu thấm vào thân thể chúng tôi khi nằm yên bất động. Tôi vẫn trong tư thế và trấn an binh sĩ của ḿnh
-Tranh thủ ngủ và chờ trời sáng
Tôi nhắc chừng thế thôi, chứ làm sao mà có thể ngủ trong khi ngâm ḿnh trong bùn đất, toàn thân ướt đẫm ngâm trong mưa, ngứa ngáy cũng ráng chịu chứ đâu dám rục rịch để găi.
Nhớ in trong đầu cái địa thế của căn cứ này, tất cả tài liệu về từng nơi từng chỗ, từng cánh cửa, từng cái nút bật điện, tôi và đồng đội đă phải học thuộc ḷng. Chỗ tôi đang ẩn nấp cách cái lỗ châu mai kia chừng 18 - 20 feet. Ở dưới căn nhà kiên cố này là căn hầm bê tông là nơi tôi tin rằng người phi công F16 đang bị nhốt trong đó và cũng có thể là cái hộp đen cũng được cất trong 1 căn hầm dưới căn nhà này. Kiểm tra lại đồng hồ đă 5h50 sáng, trời đă bớt mưa hơn, nhưng nằm sâu trong rừng rậm nên vẫn c̣n tối thui. Tôi bấm vào máy và nhắc đồng đội của ḿnh
-Thức dậy và cảnh giác trong first alert, chỉ được theo dơi, không được hành động bất cứ h́nh thức ǵ. Chờ lệnh. Tất cả báo cáo t́nh trạng sức khoẻ của ḿnh
Tôi nằm yên để nghe đủ 5 báo cáo của 5 binh sĩ
Trời đă sáng và tạnh mưa hẳn, muông thú lại rộn ră chào 1 ngày mới. Chúng có biết đâu có những người TQLC đang ẩn ḿnh trong lá mục, đang ngứa ngáy khó chịu v́ côn trùng đang chui rúc vào bụng, vào lưng, vào cổ áo. B́nh minh lên với những tia nắng chói loà, lấp lánh trên những vũng nước c̣n đọng trên cái sân rộng mênh mông kia mà có ai biết những người lính đang ẩn ḿnh trong đất ướt, đang thở những hơi thở đầy hơi đất bốc lên hgay trước mũi họ. Có ai hay cái bụng đói cồn cào của họ chỉ được êm dịu lại bằng những viên lương khô nuốt chửng.
Những tên phiến quân chạy túa ra sân, sắp hàng để tập thể dục, chúng hô hét thật có kỷ luật, quân phục của chúng cũng rất gọn ghẽ. Những tên lính gác vẫn đứng trên lan can toà nhà, vẫn cầm chặt tay súng. Một buổi sáng với đầy đủ cung cách của 1 căn cứ quân sự thực thụ đang diễn ra trước mắt những con ma sống đang ẩn ḿnh chờ đợi. Cánh cửa lớn trên căn nhà xây chợt mở, một người đàn ông cao lớn, gon ghẽ trong bộ quân phục rằn ri, bên hông phải đeo 1 cây 44 Macnum xệ xệ trông rất oai phong với bộ râu quai nón đă điểm bạc. Ngắm diện mạo của tên này tôi đoán hắn là viên trung tá chỉ huy đám phiến quân này, nh́n cách đeo súng và gài dây thắt lưng tôi đoán hắn là 1 người thuận tay trái. Trong khoảng khắc, tôi nhè nhẹ quay ṇng súng về phía Ken, trong ống kính zoom in thật gần tôi thấy Ken cũng đang rất chăm chú theo dơi tên chỉ huy này qua ống kính trên súng của ḿnh. Quay về phía chuồng ngựa, tôi thấy Mitch đang nằm bất động, đầu gục sát xuống đất, lúc này tôi chỉ nhận ra chỗ Mitch nằm là đống lá mục. Đứng ngay bên cạnh cái đống lá mục đó là tên lính đang đổ thức ăn cho ngựa. Tất cả chúng tôi đang trong tư thế bất động.
Nằm yên như thế với ánh nắng đang lên cao, chúng tôi chỉ theo dơi cái cuộc sống của nhóm phiến quân này suốt mấy tiếng đồng hồ. Họ đang đứng ngay ngắn cho 1 cuộc họp với vị thủ lănh của họ, họ dùng tiếng Tay Ban Nha mà tôi hiểu b́ bơm là họ sẽ phải rời căn cứ này để truy lùng những biệt kích mà họ nghi đă nhảy dù vào cánh rừng của họ. Tôi khẽ nhết mép cười và thầm nghĩ "Chúng ông đă ở ngay bên cạnh các ngươi đây ..." . Đúng 10 h họ tản ra và supply đầy đủ, một số dùng ngựa và 1 số khác rời khỏi căn cứ qua cánh cửa rào rất lớn đă mở. Vài phút yên lặng trôi qua, bỗng 1 tốp lính lăm lăm súng tay dẫn ra sân chừng 40 người đàn ông và đàn bà, bắt tất cả ngồi xuống. Có lẽ đây là số tù nhân của họ, những người này được mặc quần áo khá tươm tất, có lẽ hôm nay họ được nghỉ việc, v́ đúng như trong tài liệu th́ họ phải vào những ḷ sản xuất bạch phiến và làm việc từ tinh mơ cho đến cắm tối. Tôi vặn ống kiếng thật gần để t́m xem có người phi công Mỹ không, nhưng tất cả số họ đều là dân bản sứ, có thể là dân bị bắt về từ Peru. Người chỉ huy lại xuất hiện trên khung của và đang dơng dạc nói với họ điều ǵ một lát và tôi thấy đám lính lại dẫn họ đi ṿng vào phía sau căn nhà sàn nằm ở hướng đông.
Tôi ra lệnh vào máy cho Rudỵ
-Đám người được chuyển ra sau dăy nhà về hướng của ông, lập tức theo dơi họ
- Yes sir!
Tiếng Rudy trả lời gọn gàng rất nhỏ
Cái căn cứ này lại trở nên vắng vẻ, ngoài những tên lính gác đi qua đi lại trên lan can và những con chó chạy loăng quăng trong khoảng sân rộng gần chỗ Tom đang nằm. Trong ống kiếng, tôi thấy Tom đang đối phó với 1 con chó bằng cách dùng súng cố khiều 1 băi phân ngựa gần đó để đắp lên đầu ḿnh. Con chó đang đánh hơi và tiến gần về phía Tom, nó ngửi ngửi thật lâu và lặng lẽ quay đi. Tôi thở ra nhẹ nhơm, đóng khoá an toàn và khẽ nhắc vào máy
- Smart ass Tom!
- Thank you sir ... watch out your ass also
Tom trả lời tôi theo 1 câu đùa giỡn.
Nh́n đồng hồ đă điểm 12 h, tôi đoán chừng bọn lính kia đă rời khá xa căn cứ. Tôi rà ống ngắm 1 lần nữa khắp toàn diện khu vực và nhắc nhở đồng đội.
- Tất cả chuẩn bị tinh thần, rôi sẽ phát lệnh sau khi liên lạc với tư lệnh.
Mọi người trả lời tôi và tôi bắt đầu gơ morse để liên lạc với không quân. Cái nắng nhiệt đới đă thiêu đốt chúng tôi dưới những bụi đất nguỵ trang và hơi nóng trong ḷng đất ẩm bốc lên khiến chúng tôi muốn nghẹt thở.
- Hành động theo kế hoạch!
Tôi ra lệnh nhưng vẫn nằm yên tại chỗ, xoay ống kính để theo dơi từng binh sĩ của ḿnh. Tom bắt đầu thẩy những khúc thức ăn chó chứa độc cho mấy con chó chạy trong sân. Rudy đang từ từ nhích dần đến sát vách tường của căn nhà mà chúng tôi nghi ngờ có căn hầm nhốt viên phi công. Ken đă ḅ đến sát lỗ châu mai bên phải ngay dưới chân tên lính gác.
- Trung uư! Tôi đă phát hiện cửa hầm, 1 tên đang mang thức ăn đi xuống, có lẽ đây là nơi giam giữ viên phi công.
Rudy báo cáo:
- Tốt, t́m cách tiếp cận và xác định
Cũng đúng lúc Mitch gọi nhỏ
- Trung uư! Bộc phá đă gắn xong và bên kia dăy nhà xây có 1 lối cầu thang nhỏ để lên lan can. Cho phép tôi ḅ lên sau căn nhà đó
- Được lắm! Nếu cần thiết th́ hạ thủ bất cứ ai trong thầm lặng
Tôi khẽ gọi John
- Jonh, báo cáo gấp, t́nh h́nh ông thế nào?
- Trung uư! Tui đang khó khăn v́ đă lọt vô căn hầm dưới căn nhà xây. Có hơn chục thằng và h́nh như là chuyên viên về điện toán đang t́m cách "mổ xẻ" chiếc hộp đen.
- Nằm yên chờ lệnh.
- Yes sir!
Tôi vừa nhận được sự kết nối với tổng đài trên chiến hạm và giọng nói của 1 phi công vang nhỏ trong tai.
- Từ hạm đội chúng tôi sẽ mất 25 phút đến mục tiêu, bây giờ là 12h 45. Khi nào anh sẵn sàng th́ gơ morse để chúng tôi xác định chính xác vị trí và thời gian. Chúng tôi không chịu trách nhiệm nếu đánh trúng đầu các anh. Anh hiểu chứ?
- OK. Yêu cầu anh nghiên cứu chính xác khu vực và tuân hành đúng lệnh của đại Tá Jack. Tôi sẽ đánh morse trong ṿng 20 phút. Cám ơn
Kiểm tra lại đồng hồ và vị trí từng binh sĩ, tôi bắt đầu trườn từ từ đến sát căn nhà xây khi lũ chó đă nằm bất động. Dựa ḿnh vào cái bánh xe tổ bố của chiếc M113, tôi bắt đầu gơ morse và ra lệnh cho đồng đội.
- Chúng ta chỉ có 20 phút tác chiến rồi lập tức rút ra giữa cái sân rộng. Jonh và Tim cố gắng đánh nhanh để lấy cái hộp đen. Rudy phá cửa hầm giải thoát phi công. Tom bảo vệ cho tôi và Ken đánh lên bắt tên trung tá. Mitch bằng mọi giá đánh thốc từ phía sau. Nghe rơ ???
- Yes sir!
Tất cả đồng loạt trả lời tôi.
- Hành động trong ṿng 20 phút khi nghe 2 tiếng P38 phát lệnh của tôi.
Tôi lấy sẵn tư thế và gơ morse báo cho không quân. Những nhịp morse của tôi thật chậm và chính xác. Vừa nhận được 5 nhịp trả lời, tôi bật dậy khỏi chiếc bánh xe và nhắm ngay cần cổ tên lính gác bóp c̣.
Pằng, pằng
2 tiếng nổ khô khan trên cây P38 của tôi như đánh thức cả khu rừng, phóng lên mấy bậc thang, tôi đạp thật mạnh vào cánh cửa và lộn một ṿng vào phía trong. Tom theo tôi bén gót và từng loạt đạn trên cây M16 của Tom quạt xối xả vào đám lính đang tụ tập đánh bài với tên Trung Tá. Chúng chưa kịp phản ứng ǵ th́ Mitch cũng từ phía sau lộn mấy ṿng với từng loạt đạn liên thanh trên cây súng của ḿnh. Căn pḥng khói mù mịt, giấy má bay tung toé, những xác người quằn quại. Tom như 1 con quái vật với thân h́nh cao lớn đang cố đè tên trung tá và bẻ tay hắn để tước cây súng ngắn 44 magnum. Mitch nhào vô tiếp 1 tay với Tom. Tôi lăn 1 ṿng giật cây M16 trên tay 1 tên phiến quân đang quằn quại và siết c̣, những tên từ phía ngoài đang rầm rập chạy lên cầu thang đều đổ nhào như chuối. Những cú đấm như trời giáng của Mitch khiến tên chỉ huy bất tỉnh, họ trói hắn bằng 3 cái c̣ng số 8. Những loạt đạn trên tay tôi vẫn nổ đều. Quăng cây súng hết đan, tôi lại vồ cây khác đang vương văi trên sàn nhà và tiếp tục siết c̣. Tom và Mitch xốc nách tên chỉ huy và ném hắn ra sân như 1 cái bị gạo. Rời căn pḥng tan hoang, chúng tôi lăn ra ngoài dưới đủ thứ đạn đang bắn xối xả vào căn nhà. Cả 3 chúng tôi cùng nhau kéo lết tên chỉ huy ra giữa sân để cố thủ thoát thân. Từng tiếng nổ nặng nề của bộc phá và những tràng đạn M16 và đủ loại đạn phủ lấy chúng tôi.
- Trung uư, cần cover back
Tiếng của Rudy hét lớn xen lẫn những tiếng nổ của bộc phá đang dỡ tung căn nhà phía anh ta. Nhanh như cắt, Ken lăn mấy ṿng đến cây trung liên của địch để không giữa sân, xoay mũi súng và siết c̣ bảo vệ cho Rudy đang d́u anh phi công và dẫn theo 1 đám người đang chạy ra phía chúng tôi.
- Nằm xuống!
Tôi nghe giọng của Jonh hét lớn và cùng lúc tôi thấy Jonh liệng 2 trái lựu đạn lọt thỏm vào cái lỗ châu mai. 2 tiếng nổ ùng ục trong căn hầm kín và khói bốc ra từ 2 cái lỗ đen ng̣m. Cái lô cốt im bặt.
Tiếng la hét của đám phiến quân và những tiếng nổ của thuốc bộc phá, xen lẫn từng loạt đạn của chúng tôi thật ḍn ră. Cả sáu chúng tôi đă co cụm ở giữa sân, mỗi người quay 1 hướng mà tự bảo vệ cho ḿnh. Chúng tôi không có nhiều đạn dược nên số phận của chúng tôi giờ phút này chỉ tuỳ thuộc vào không quân mà thôi. Nh́n đông hồ đă điểm đúng 1h 22 phút. Bầu trời rung lên bởi tiếng phản lực của phi đội bạn. 5 chiếc F14 chúi đầu đâm thẳng xuống và lại cất đầu vút lên trong tích tắc. Những dăy nhà ch́m trong biển lửa, những tiếng nổ như bể tung lồng ngực, ngói vụn và dủ thứ hầm bà làng được dịp đổ xuống trên đầu chúng tôi như mưa băo.
- Trung uư đặc nhiệm KR2735 nghe rơ trả lời ...
- Rơ!
Vừa nghe tôi dứt lời, Rudy đă bung trái khói xanh. Chúng tôi lóp ngóp ḅ dậy kéo theo tên chỉ huy và anh phi công chạy dạt về 1 phía. Bóng giáng chiếc Seahawk đă xuất hiện và đang tung bụi khói mù mịt để hạ cánh với tay xạ thủ được dịp xả đạn để bảo vệ chúng tôi rút lên trực thăng. Tôi hét ngọng nghịu bằng tiếng Spanish với những người tù nhân c̣n trên sân.
- Mọi người mạnh ai nấy chạy, chạy ngay bây giờ, sẽ có không tập sau khi chúng tôi cất cánh. Chạy mau
Tôi nhảy lên máy bay với 1 tay của Ken chụp vội cổ áo tôi kéo lên khi máy bay đă rời mặt đất. Tiếng viên phi công cao giọng
- Báo cáo đă rời mặt đất, cho các ông phần c̣n lại
Tôi chưa cởi xong chiếc áo giáp th́ đă nghe những loạt phi đạn nổ liên tục để tận diệt cái căn cứ kia. Nh́n các đồng đội đang loay hoay cởi bỏ những trang thiết bị và đang chửi bới nhau um xùm. Đầu tóc, ḿnh mẩy chúng tôi thối như ống cống v́ cả năm ngày trời ngâm trong bùn đất và lá mục, đứa nào đứa nấy tṛng mắt hơm sâu, ngứa ngáy như súc vật. Tom nh́n tôi cười và nói với đồng đội.
- Tụi bây nh́n ông trung uư chuột chũi * ḱa, đúng ra ổng phải bị đắp cứt ngựa, chớ đâu phải ngâm ḿnh dưới cống nhà xí
Cả bọn phá lên cười chế diễu tôi, tôi cũng đâu có vừa đáp lễ chúng
- Tụi bây có thằng ngon móc của quư của tụi bây ra ngửi đi, tau cho lên đại uư ngay tức khắc.
Lại 1 trận cười gịn tan, Tim thẩy cho tôi chai nước lạnh và lầm bầm
- Phải chi lợi dụng cơ hội, hồi năy tau quạt cho ổng 1 băng M16. Thằng cha trung uư này nói bậy và khó tánh 1 cây
Chúng tôi bây giờ chỉ c̣n tán dóc và bốc phét với nhau trong cái thùng trực thăng rung rung đang mang chúng tôi trở về làm con người. Những câu nói đầy diễu cợt khiến chúng tôi cảm thấy gần gũi với nhau hơn sau những lần nhảy toán. Lát nữa thôi chúng tôi sẽ lại trắng trẻo đẹp trai, uống whiskey và tha hồ tán dóc ...
* Chuột chũi, những người lính thuộc cấp thường gọi tôi như thế v́ tướng tôi nhỏ con hơn họ ...rất nhiều
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tử thần và sương mù.
Tôi tức tối đập mạnh tay xuống bàn trước mặt viên trung tá Thuỷ Quân Lục Chiến và 1 viên thiếu tá an ninh Afghanistan. Gằn giọng tôi nói qua kẽ răng.
- Các ông và các cấp trên đều hiểu 1 điều chắc chắn là v́ sự an toàn cho sinh mạng các binh sĩ, tôi có quyền rút toàn bộ binh sĩ trong trung đội của tôi ra khỏi tiền đồn, khi chúng tôi không có sự hợp tác hay bảo vệ của liên minh hoặc bất cứ 1 sự can thiệp nào của trung ương.
Nói xong tôi quay ra, bước từng bước nặng nề thẳng đến chiếc Hummer1, đạp hết ga tung bụi mù mịt rời khỏi căn cứ của trung đoàn bộ binh tại Kabul. Tôi lái chiếc xe quân sự một ḿnh và rong ruổi trên đoạn đường 180 km để trở về trung đội của ḿnh. Chếch về hướng tây mặt trời đă gác đỉnh núi, và sương mù giăng giăng khắp các triền đồi thấp. Cả tuần nay, đêm nào cũng sương mù dày đặc, đặc đễn nỗi 2 người lính đứng cách nhau năm bước chân đă không nh́n thấy ǵ. Hôm nay cuộc họp với các cấp trên đă chẳng đem lại 1 kết quả nào mà làm tôi c̣n bực bội đến lạnh người. Trung đội của chúng tôi nhận chỉ thị đóng đồn và bảo vệ cây cầu quân sự huyết mạch trên tuyến đường đèo xuyên qua biên giới Thổ Nhĩ Kỳ. Đây là con đường chuyển quân duy nhất của quân đội liên minh và cũng là cây cầu có tầm quan trọng lớn nhất về mặt quân sự. Cây cầu được công binh Mỹ xây vào thập niên 80, nằm trên độ cao 2300 feed so với mặt biển, nó được nối liền từ 2 vách núi, một bên cầu được dựa vào vách núi và 1 bên là vực thẳm có độ sâu gần 600 feed. Đây là cây cầu chiến lược quan trọng mà quân đội Liên Xô cũ đă phải bó tay không cách ǵ phá huỷ được vào cuộc chiến Liên Xô và Afghanistan trong thập niên 80-90. Nó rất đơn giản, được ráp nối bằng những dây cáp, lưới sắt và đá hộc để treo nó lơ lửng dựa vào vách núi nhưng có trọng tải đến 120 ton. Nó có thể chịu đựng sức nặng của tất cả các loại quân xa, thiết vận xa, kể cả thiết giáp khổng lồ. Bên dưới cây cầu này là vực thẳm và đồi đá, hàng trăm ngơ ngách, khe núi và cát bụi. Chúng tôi lập căn cứ dă chiến ở đây với mọi sự khắc nghiệt của thời tiết, côn trùng và hun hút xa khỏi các làng mạc, thị trấn.
Đầu tháng 10 thời tiết thay đổi đột ngột, không khí oi nồng, ban đêm th́ sương mù dày đặc. Hôm nay tôi rời căn cứ để vào thành phố Kabul dự cuộc họp quan trọng, tôi đă năm lần bảy lượt kêu gọi sự giúp đỡ của các cấp chỉ huy v́ cứ mỗi đêm khi sương mù phủ kín khu vực, th́ chúng tôi bị pháo kích từ bên kia biên giới của hồi quốc nă hàng giờ. Nhưng sự giải thích của các cấp trên đều quá mù mờ, họ không thể cho pháo binh gần Kabul phản pháo, v́ liên minh không có quền pháo qua biên giới Hồi Quốc. Trong khi phiến quân th́ cứ từ bên kia hồi quốc dội pháo vào đầu chúng tôi. Đối với chúng tôi th́ lại không được sử dụng các loại pháo, pháo binh không trực thuộc vào những đơn vị TQLC của chúng tôi và vũ khí duy nhất chúng tôi có thể bắn phản pháo là các loại hoả tiễn ngắn, nhưng lệnh của trung ương lại không cho chúng tôi công hoả qua biên giới. Cả trung đội chúng tôi như cá nằm trên thớt mỗi khi bị pháo giặc dội vào. Tôi lái xe trên các nẻo đường bụi bậm và đầu óc căng thẳng với quá nhiều suy tính cho trung đội của ḿnh. Màn đêm đă bao phủ vùng núi đá, sương mù dày đặc khiến tôi khó khăn để điều khiển chiếc xe của ḿnh trên đoạn đườc chừng 50 km nữa để về tới vị. Tôi nh́n đồng hồ đă 6h20 chiều, chiếc xe vẫn cḥng chành lao vào bóng đêm. Tiến radio rọt rẹt và tiếng của hạ sĩ Robert vang lên trong máy.
- Đại uư nếu nhận được xin trả lời tần số 354.05, Đại uư nếu nhận được xin trả lời tần số 354.05
Cầm máy lên, tôi trả lời
- Nhận được! Báo cáo mau
- Đại Uư! Sương mù dày đặc, đại uư đi tới đâu rồi?
- Sắp về tới, khoảng 20 miles nữa.
- Cho phép tụi tôi rải quân ngay bây giờ, có thể sẽ có pháo kích. Sương quá dày trong tầm mắt thường không thể nh́n thấy trong ṿng 6 yards. Đèn vàng vô hiệu lực. Đại uư nghĩ sao?
- OK. Go ahead.
Tôi bật hết giàn đèn vàng trên xe, tăng tốc độ và hút vào bóng đêm để trở về căn cứ của ḿnh. Tâm tư tôi gần như trống rỗng và buông thả, mặc cho sương mù, mặc cho đường núi hiểm trở, tôi bấm nút cho chiếc xe hạ xuống thấp hết cỡ và cứ thế phóng bạt mạng trong sương mù. Tấm bạt xe đập phành phạch và cây đại liên ngoắc qua ngoắc lại vô tội vạ sau lưng tôi.
Về đến căn cứ trong bực bội, tôi vẫn im lặng chui vào hầm chỉ huy của ḿnh và ngồi ngay vào máy. Có lẽ trực giác của tôi đă cho tôi biết 1 điều ǵ đó không ổn sẽ sảy ra đêm nay. Nh́n đồng hồ mới gần 8h tối và mọi sự hầu như im ắng và mù mịt trong màn sương. Tôi hỏi anh lính thông tin cho tôi 1 chai rượu nhỏ và tôi bắt đầu gơ sựu lệnh trên bàn phím. Những gịng chữ chạy đều mà thay v́ là 1 bản sựu lệnh, tôi gơ măi như là 1 bản di chúc cuối cùng của tôi. Tôi tŕnh bày tất cả ư định và kế hoạch tác chiến đêm nay trong tưởng tượng như là 1 chuyện có thật đă sảy ra và ḍng cuối cùng là ḍng chữ in tôi gơ chậm răi "Đại uư đă tử thương, giao toàn quyền chỉ huy cho trung sĩ trung đội phó Ronhson và hạ sĩ Robert".
Tôi gọi vào máy truyền tin
- Tất cả các tiểu đội trưởng tập trung họp báo trong ṿng 5 phút.
Dựa lưng vào mấy cái bao cát, tôi uống 1 ngụm Scott và nói nhỏ với anh thông tin.
- Bằng mọi giá anh phải chiến đấu đến phút cuối cùng. Tôi có cảm giác không tốt trong đêm nay, nhưng anh phải cố hết ḿnh bên cạnh tôi để phát lệnh. Chúng ta sẽ không rời công sự đêm nay.
- Yes sir!
Anh ta trả lời, nhưng có vẻ như không hiểu tôi đang muốn làm ǵ. Ba tiểu đội trưởng đă chui vô hầm và chào tôi, họ vui vẻ cười nói và hỏi han về cuộc họp của tôi hôm nay. Tôi thẩy chai rượu nhỏ cho họ và mỉm cười.
- Chẳng có ǵ khá hơn cả, đêm nay ḿnh sẽ bị gơ vào đầu như mọi đêm. Nhưng bây giờ đă hơn 8h mà vẫn im lặng th́ tôi nghĩ sẽ có điều ǵ đó sảy ra. Nếu tụi nó pháo kích trễ th́ tôi chắc chắn với các anh 1 điều là nó sẽ pháo rất mạnh, chứ không như mấy đêm trước và sau đó sẽ có thể có 1 cuộc tấn công. Các anh nên nhớ rằng tụi giặc này luôn luôn tấn công cảm tử với tinh thần hy sinh cao, nên tôi yêu cầu các anh xuống củng cố tinh thần binh sĩ và tăng cường đạn dược vũ khí lên tối đa. Riêng tiểu đội của Bob lập tức triển khai hết năm giàn phóng phi đạn vào đặt trong tư thế săn sàng. Đây là số mật mă để mở khoá tất cả hệ thống phi đạn và bây giờ tôi giao quyền cho anh vặn ch́a khoá để khai hoả khi thấy lượng pháo của địch tăng nhanh.
Ngưng 1 chút để nh́n thái độ 3 tiểu đội trưởng, tôi tiếp.
- Hôm nay tôi đi họp nhưng không có kết quả ǵ cả, giờ phút này mọi quyết định đều do tôi và tôi sẽ chịu trách nhiệm. Nếu các anh có điều ǵ không đồng ư, hoặc có ư kiến ǵ lập tức cho tôi biết.
Họ đều không nói ǵ, chỉ nh́n nhau và cười thoải mái. Như thầm nói với tôi là họ chẳng ngại điều cả.
- Được rồi, chúng ta sẽ sống chết cùng nhau ở chỗ này đây. Trở về vị trí của ḿnh.
-Yes sir!
Họ trả lời tôi và chui ra khỏi căn hầm. Tôi gọi vào máy cho một e1 và nói anh ta de chiếc xe của tôi xuống cái lỗ bên cạnh hầm và đắp những bao cát chặt xung quanh, khiêng mấy thùng đạn và gắn sẵn dây đạn vào cây đại liên trên xe. Tôi lại ngồi vào máy và chờ đợi. Tôi thầm nghĩ là tôi thật ngớ ngẩn, tôi không biết tôi chờ đợi cái ǵ và mong muốn cái ǵ. Hầu như mọi thứ xung quanh tôi đều trống rỗng. Chỉ nghe giọng anh thông tin nói đều trên máy và tiếng gơ lách cách trên bàn phím của anh ta.
- Đại uư, có lệnh
Tôi cầm lấy ống và trả lời giật giọng
- Yeah!
- Tôi là trung tá tiểu đoàn trưởng bộ binh, thiết giáp khu vực 439/2 Jonhnathan P. Nhận được lệnh của trung ương Kabul sẽ chờ và thực hiện yêu cầu của anh.
- Ok sir! Thank you sir
Tôi biết cái đám thượng cấp kia chỉ nói cho có chuyện để xoa dịu cơn giận dữ của tôi ban chiều mà thôi, chứ họ thừa biết là tôi cần pháo binh chứ tôi đâu có cần xe tank vào lúc này. Đúng là bố khỉ tôi chửi bậy bực dọc.
- Véo ...... Bùm ..... véo bùm ....
Đất dưới chân tôi chao đảo, pháo lại bắt đầu dội xuống. Tôi nh́n đồng hồ cũng đúng 10h khuya.
- Tất cả cố thủ tại chỗ, đặt tinh thần lên first alert. Bảo vệ 3 phía bằng mọi hoả lực.
Tôi ra lệnh và nghe ngóng tầm pháo. Cường độ pháo tăng nhanh đến khoảng 12 trái cho 1 phút và toạ độ có phần thay đổi. Cả tuần nay tôi theo dơi toạ độ pháo và nghiệm ra rằng chúng không muốn bắn sập cầu hoặc chúng hiểu là đạn pháo không thể lọt qua giàn lưới để đánh găy những điểm chính yếu của cây cầu. Chúng chỉ muốn tiêu diệt chúng tôi mà thôi, đằng nào th́ chúng cũng rất cần cây cầu này. Cường độ pháo tăng nhanh đến nỗi tôi không thể ước lượng được nữa. khói bụi mù mịt hoà lẫn sương đêm, căn hầm rung lên từng hồi. Tôi cầm ống nói trên tay và suy nghĩ cho quyết định phút chót của ḿnh. Nh́n ra ngoài cửa hầm, cả khu vực cứ lập loè chớp tắt như đèn Noel. Pháo dập liên hồi càng chốc càng mạnh hơn.
- Tiểu đội Bob khai hoả! Lệnh đặc biệt số 1, triển khai 5 giàn phi đạn. Lệnh của đại uư chỉ huy trưởng trung đội đặc nhiệm khu vực 36/192 KPD lúc 10h 35 phút, giờ địa phương, recorded.
Tôi hét lớn đầy đủ mệnh lệnh theo đúng quân kỷ. Chưa đầy 1 phút sau đó hoà lẫn với tiếng nổ của đạn pháo là những tiếng rèn rẹt của phi đạn được phóng đi. từng vệt lửa như sao chổi khuất lịm trong màn sương để đưa những phi đạn qua bên kia biên giới hồi quốc. Tôi hiểu rất rơ ràng là tôi và những sĩ quan sẽ phải ra toà án quân sự khi những trái phi đạn rời khỏi giàn phóng. Nhưng đối với tôi trong giờ phút này tôi không c̣n con đường chọn lựa.
- Đại uư! 40 phi đạn đă rời giàn phóng.
- Good! another set and another after.
40 trái phi đạn lại tiếp tục rời giàn phóng giữa những tiếng nổ rung trời của đạn pháo. Vài phút sau th́ pháo địch đột nhiên im lặng. Tiếng những binh sĩ ḥ hét ngoài công sự chúc mừng nhau.
- Đại uư! Có biến động ngoài căn cứ, đèn đỏ chớp 500 yards về hướng tây bắc.
Tôi nhào vào máy khi nghe anh thông tin báo cáo. 1 đèn đỏ chớp tắt trên máy về hướng tây bắc của căn cứ.
- Có biến động, toàn thể chuẩn bị tác chiến. Tây bắc, cự ly 500 yards. Pḥng thủ tây bắc, chính tây, tây nam. Đại liên sẵn sàng, các tiểu đội trưởng nhận lệnh. Lập tức triển khai pḥng thủ.
Thêm 1 đèn đỏ chớp tắt ở hướng tây và rồi hướng tây nam. Chúng tôi đang bị tấn công từ ba phía mặt của căn cứ. Chui ra khỏi hầm, tôi đảo mắt nh́n khắp căn cứ, nhưng trong tầm mắt của tôi chẳng thấy được ǵ qua lớp sương dày đặc. Những ngọn đèn vàng chống sương mù chỉ toả được 1 vùng ánh sáng vàng đục ngầu.
- Tắt toàn bộ đèn trong căn cứ, tuyệt đối không có ánh sáng. Chúng ta không thể nh́n th́ chúng nó cũng không thể nh́n. Theo dơi trên máy rada của ḿnh, các tiểu đội trưởng. Nghe rơ?
-Rơ sir!
Những ngọn đèn phụt tắt. Tôi trở vào hầm và dán mắt vào máy để theo dơi từng bóng đèn nhỏ xíu trên máy để xem sự tiến quân của địch. Tôi muốn chúng nó đến thật gần và chắc chắn chúng phải vượt qua băi ḿn dày đặc trước khi đến được hàng rào của căn cứ này. Ước lượng cúa tôi th́ khi muốn phá tan cái căn này phải cần ít nhất 2 trung đội thiện chiến của TQLC chứ vài mươi tên du kích th́ chỉ tự chuốc nạn mà thôi.
2 cây đại liên ở hướng tây bắc đă nổ liên tục, tôi nghe tiếng súng liên hồi thay đổi nhau khi thay băng đạn th́ tôi cũng biết giặc đang tràn lên rất đông.
Những cây đại liên nổ liên tục cả ba phía kèm theo những tiếng nổ của ḿn ngoài căn cứ gần như đều đặn hơn. Tôi nghe được tiếng trung liên DP - 28 bắn trả xối xả từ phía tây bắc trận địa. Hầu như địch đang cố gắng dồn chủ lực vào hướng này để cảm tử phá băi ḿn và chuẩn bị cho đợt tấn thứ 2. Tiếng của trung sĩ Ricky vang lên trong máy.
- Yêu cầu đại uư cho chỉ thị mới, chúng tôi không thể nh́n trong tầm ngắn mà địch đă tràn qua băi ḿn. Binh sĩ chỉ có bắn loạn về hướng đó.
- Ngưng toàn bộ machine gun, rút lui chừng 100 yard khỏi hàng rào, và sử dụng đạn cối bắn chia rẽ theo kiểu đan lưới trong tầm tác xạ 200 yards đồng thời cối mạnh liên tục trong cự ly 500 yards. Chúng đang đánh đợt đầu cảm tử để phá băi ḿn mở đường cho đợt tấn công thứ 2. Chúng đang sử dụng DP-28 là 1 loại trung liên cực nhanh của Liên Sô, tất cả xuống giao thông hào để tránh đạn và tiêu diệt bằng được những cây trung liên này. Tiểu đội của Bob chia thêm 6 người về hướng Tây Bắc và cầm chừng ở hướng chính tây. Tiểu đội của Jonh cố thủ cầm cự tại hướng tây nam.
- Yes sir!
Tôi lăn trở lại hầm và nhào máy liên lạc lên trung ương.
- Trung đội trưởng trung đội chốt cầu 36/192 KPD báo cáo cần pháo tiếp viện nghe rơ trả lời.
- Copy!
- Chúng tôi cần pháo iểm trợ ba phía căn cứ của tôi. Yêu cầu dùng 12 li 5 pháo vào toạ độ 56.6 nhưng trừ ra 0.10 tới 0.12 toạ độ chính tâm của chúng tôi. Yêu cầu pháo trong mật độ 16/min. Kèm theo pháo sáng chống sương mù. Đừng có đấm vào đầu chúng tôi đấy nhé
- Copy!
Tôi cầm ống nói và ra lệnh
- Tất cả duck and cover xuống chiến hào tránh pháo, pháo binh bắt đầu chi viện.
Chưa đầy 5 phút đồng hồ th́ pháo đă dồn dập ngoài hàng rào. Những loạt pháo đánh như mưa băo xuống những khu vực xung quanh căn cứ. Tranh thủ giờ phút này, tôi nhảy ra khỏi căn hầm và leo lên nóc chiếc Hummer của tôi và theo dơi trận địa qua ống nḥm đêm của tôi. Dưới ánh sáng mờ mờ của trái sáng xuất hiện trong tầm nh́n của tôi 1 số lượng địch thật khủng khiếp, ước lượng cũng cỡ 3 đại đội. Chúng ỷ lại thế sương mù để rải quân và đắp công sự mặc cho pháo binh đang đổ dồn trên đầu chúng. Tôi bất giác rùng ḿnh v́ tính cảm tử và cuồng tín. Những thây người mới vừa đứng đó nhưng tích tắc đă bị đạn pháo quăng lên trời và rơi văi khắp nơi. Chúng đạp lên nhau mà tiến tới khi không thấy sự phản công của chúng tôi. Hàng trăm tên đă đến sát bờ đất cao làm tường rào và chúng tiếp tục lắp đặt vũ khí. Những cây đại liên, trung liên và tiểu liên AK vẫn nổ đều, 1 tên ngă xuống lập tức tên khác nhặt súng lên và tiến tới.
- Phản công gấp ngoài tường rào hướng Tây bắc, sử dụng trái cay và hoả lực tối đa, sẵn sàng giáp lá cà.
Truyền lệnh xong tôi lại phóng xuống hầm và gọi tiếp viện. Nh́n đồng hồ đă điểm 3h sáng
- Trung đội trưởng trung đội chốt cầu 36/192 KPD báo cáo cần quân nhu tiếp viện nghe rơ trả lời.
- Rơ!
- Chúng tôi cần đạn M16A2, M16A1, KPR, lựu đạn, Đạn MCT đủ sử dụng vào cấp 3 đại đội. Chúng tôi bị tấn công với 1 lượng quân trên dưới 5 đại đội. Cần bộ binh tiếp viện càng sớm càng tốt.
- Rơ! Yêu cầu cho biết thời gian shinook bay từ căn cứ Army của liên minh từ Kabul đến đơn vị của anh là bao lâu?
- Bull shit! Chuyện đó là chuyện của các anh, tôi không biết là shinook sẽ bay tốc độ bao nhiêu, và quăng đường là bao xa. Đó là chuyên ngành của các ông nội không quân. Nhưng tôi nói trước, nếu mấy ông bay bằng shinook vô đây th́ các ông dọn ḿnh để lên thiên đàng đi. Yêu cầu dùng C130 thả dù để bảo đảm an toàn. Bố khỉ sao các ông ngớ ngẩn thế?
- OK, OK sir! We take good care of you
- Do the fu*king order immediately
Tôi hét vào máy như 1 người điên rồi lại nhào ra cửa hầm. Cuộc đọ súng đă đến lúc gắt gao, đạn găm phầm phập vào các bao cát dưới chân tôi đang đứng, tiếng các binh sĩ gào thét trao đổi với nhau và tiếng quân giặc ḥ hét xung phong. Tôi chạy thục mạng đến hướng Tây bắc và ném ḿnh vào 1 giao thông hào. Ricky đang kẹp cây M16 và hét khi tôi nhào đến bên cạnh anh ta.
- Tụi nó bắn rát quá, tui không ngóc đầu lên được, kiểu này tụi nó có lợi thế.
Tôi không nói ǵ, rút 2 trái mini, cắn chốt và ném thật xa về hướng định.
- Cover me.
- Đại uư, không được, trách nhiệm thuộc về tôi.
Ricky nắm cổ áo tôi kéo xuống khi tôi nhỏm dậy định phóng lên khỏi chiến hào.
- Tinh thần của 1 sĩ quan TQLC là phải đi trước binh sĩ. Hiểu chưa?
- Yes sir!
- Lập tức điều động tiểu đội của anh, phản công bằng mọi giá. Đại liên san bằng trận địa, dứt ṇng là đánh ra. Tôi ở đây.
Nói dứt lời tôi đứng dậy để cái nón sát nhô khỏi mặt đất. Cái đầu tôi giật bưng bưng và cái nón sắt muốn bẻ trẹo cái cần cổ tôi v́ đạn AK bắn như nêm cối. Thầm nghĩ kiểu này th́ chết chắc, làm sao ngóc đầu lên. Những binh sĩ chỉ có cách đưa súng lên mặt đất bà bóp c̣ cầu may. Sau loạt đạn đại liên vừa dứt, tôi bật dậy phóng lên miệng hào và nằm sấp sau mấy bao cát. Cây M16 của giật liên hồi. Ricky thấy vậy cũng nhào lên và các binh sĩ cũng nhào lên khỏi chiến hào. Những tay súng nổ ḍn ră. Tôi ngắm những bông súng toé lữa h́nh 5 cánh hoa trong đêm tối mà gần như quên hết sự nguy hiểm. Ricky ḅ theo tôi và lệnh liên tục cho binh sĩ của ḿnh. Tôi hét lớn để lệnh cho tất cả các tiểu đội.
- Tiếp tục phản công, không được núp dưới chiến hào. Đó là con đường tử. Chận đường tiến của địch bằng cách bắn cối ra sau lưng chúng để chận đợt sóng thứ 2.
Tôi hét xong và bật dậy chạy thục mạng về phía căn hầm chỉ huy của tôi. Cũng đúng lúc các thùng đạn từ trên không được máy bay thả xuống. Một thùng lớn đạn cối BRD rơi ngay trước mặt tôi xém nữa đè nát đầu. Tôi văng 1 câu chửi thề và nhảy lên chiếc xe của tôi được chôn nửa trên nửa dưới trong cái hố. Miệng vẫn liên lạc với các binh sĩ tôi quay cây đại liên lên cao, 1 chân đá nắp thùng đạn và xiết c̣ để tăng cường thêm bảo vệ cho Ricky đánh ra. Thoáng chốc cái ṇng súng đă đỏ ḷm trong bóng tối. Vặn chiếc ṇng ra để thay cái ṇng khác và nối băng đạn th́ bụp bụp ... Tôi cảm thấy tức ngực v́ 2 viên đạn AK đánh trúng ngực, nhưng làn áo giáp đă bảo vệ tôi vả lại tầm đạn cũng khá xa. Đứng trở lại vị trí và xiết c̣, cây súng giật liên tục. Tiểu đội của Ricky đă chiếm lại được bức tường rào.
- Báo cáo, tiểu đội của tôi 3 down.
Ricky báo cáo đă có 3 binh sĩ tử thương, anh ta hét muốn bể lỗ tai tôi v́ cái máy nhét lọt tai tôi đă vặn hết cỡ .
- Tải thương xuống công sự và tiếp tục phản công. Tất cả chú ư, dồn 1/4 quân lên tăng cường cho Ricky.
Tôi nhảy xuống khỏi chiếc xe của ḿnh, ḅ lom khom về cửa hầm. Nh́n đồng hồ trên tay đă 5h 20 sáng. Trời đất vẫn tối thui và sương mù vẫn phủ đặc lấy chúng tôi. Mặt đất vẫn rung chuyển và tiếng ḥ hét của giặc vang cả góc trời.
Tôi lại ḅ vào căn hầm và theo dơi trên máy, lắng nghe từng báo cáo của từng tiểu đội và thỉnh thoảng nh́n anh thông tin đang ghi chép lại những binh sĩ đă tử thương. Con số tử thương của binh sĩ được tăng lên mỗi giờ, đến bây giờ là con số 9 cho cả 3 tiểu đội. Kể cả tôi th́ trung đội 36 người này chỉ c̣n có 27 người. Trừ anh thông tin là hạ sĩ robert không tác chiến và trung đội phó Ronhson đang thay tôi điểu khiển ba tiểu đội. Đă gần 7h sáng nhưng sương mù c̣n quá dày. Quân địch vẫn tấn công với tất cả vũ lực ḥng chiếm cho được căn cứ của tôi trước khi trời sáng. Sương mù sẽ kéo dài cho đến gần 10h trưa, nên sự lo lắng của tôi cũng kéo dài theo từng phút trôi qua. Ngoài kia vẫn rung động càng lúc càng dồn dập hơn. Những báo cáo càng gấp gáp hơn và những con số tử thương của binh sĩ đă lên đến 12. Tôi ngồi đó với 1 tinh thần b́nh tĩnh lạ lùng để nghe báo cáo và suy nghĩ thay đổi chiến thuật. Bất giác tôi đứng lên và đội chiếc nón sắt trở lại, cầm cây súng của ḿnh và nh́n anh thông tin.
- Thay tôi liên lạc với tiểu đoàn bộ binh, ḿnh cần họ tiếp ứng gấp. Nếu nhận được lệnh của tôi th́ gài bộc phá để phá huỷ căn hầm và rút ngày vào chân cầu.
- Yes sir!
Tôi phóng ḿnh ra khỏi căn hầm dưới những làn đạn chi chít, trời sáng đục trong màn sương, những binh sĩ của tôi đang vừa chiến đấu vừa rút quân lui về giữa căn cứ. Tôi vẫn lom khom chạy về hướng Tây Bắc để gặp Ricky. Khi đă lăn vào được công sự của Ricky th́ binh nh́ Stive cho tôi biết Ricky vừa tử thương khoảng 2 phút. Tôi hét vào máy.
- Tiểu đội 2 của Ricky sẽ đích thân tôi điều khiển. Tất cả đọc số báo danh gấp.
Tôi lắng nghe th́ chỉ c̣n được năm tay súng đang rất khó khăn kiềm chế sự tấn công của địch. Những cây súng máy của chúng được nhích dần lên sát bờ tường và tác xạ liên tục. Chỉ trong diện tích 800 thước vuông mà 2 cây trung liên và hàng trăm cây AK nhả đạn trên 5 binh sĩ c̣n lại của tiểu đội. Hai hướng kia cũng không khác ǵ. Đến giờ phút này th́ chúng tôi c̣n lại 16 người cả thảy. Đạn vẫn xối đều trên đầu và sự phản công của chúng tôi đă yếu hẳn. Sự hy vọng tiếp viện của tôi được trước 10h trưa thật mong manh.
- Tiểu đội 1 lập tức rời vị trí, rút về phía chân cầu, cố thủ và bảo toàn sinh mạng. Tiểu đội 3 sát nhập lên tiểu đội 2 với tôi. Hạ sĩ thông tin lập tức rời khỏi hầm chỉ huy và phá huỷ nó. Tự bảo vệ thông tin và rút vào chân cầu. Ṿng đai bảo vệ cuối cùng là bảo vệ cây cầu và chúng tôi lập tuyến pḥng thủ mới lui vào sát vách núi. Nghe rơ?
- Yes sir!
Hầu hết những binh sĩ c̣n lại đều trả lời tôi. Giờ phút này điều hy vọng nhất của tôi là sương tan thật nhanh, nhưng cái sứ sở chết tiệt này thật qoái ác. Chúng tôi vừa nhả đạn và vừa từ từ xích lại gần nhau. Tôi thật không ngờ là chỉ trong ṿng 1 đêm mà địch quân đă tràn về đây để tấn công với sức mạnh ngang ngửa 4 đại đội, tương 480 quân. Chúng đă lén lút điều động lực lượng cả tuần nay nhờ vào sương mù để chuyển quân từ bên kia biên giới dưới sự lạc hướng của chúng tôi là pháo vào căn cứ mỗi đêm. Chúng tôi từ từ rút vào chân núi, dưới sự tấn công ào ạt như rút nước của địch quân. Đạn cày tung những bao cát và lật đổ những ụ súng máy. Tôi vừa phát lệnh vừa cố thủ để rút theo đồng đội. Giặc như thừa thắng xông lên và dồn hết hoả lực vào 8 người c̣n lại là chúng tôi trên trận địa.
9h20 sáng chúng tôi đă rút vào hẳn chân núi, quân nhu đă cạn kiệt và sức lực đă gần tàn lụi sau 1 đêm chiến đấu hết ḿnh. Trời đă sáng hẳn và sương mù đă tan loăng, giúp tôi có thể phân định được rơ ràng hơn. Cầm ống nói trên tay để nghe 1 tên trung uư bộ binh đang chuyển quân báo cáo. Những tên bộ binh chết tiệt này thật làm tôi tức đến lộn ruột. Từ tiểu đoàn đến căn cứ chỉ chừng 180 cây số mà cái lũ khốn ấy chuyển quân thế quái ǵ mà từ 1h sáng đến 9h 20 vẫn c̣n cách căn cứ của tôi 25 km. Tôi chửi bậy loạn xị và gần như trút hết sự nóng giận lên đám bộ binh này. Cả trung đội của tôi chỉ c̣n vỏn vẹn 11 người chui nhủi trong từng ngách núi để chờ tiếp viện và cố gắng bảo vệ cây cầu vào giờ phút cạn kiệt này. Đợt tấn công nhằm vào chúng tôi 1 cách quyết liệt để chiếm cây cầu được tập trung toàn bộ lực lượng của địch để đánh trận cuối cùng là đúng 9h30. Khói bụi mù mịt dồn chúng tôi vào chân núi và bị bao vây hoàn toàn. Đến đây chúng tôi chỉ có 1 con đường duy nhất là "CHẾT".
Tiếng M16 nổ đều sát bên tai tôi, và đáp lại không kém từng loạt đan AK cắm phầm phập vào vách núi. Tiếng anh thông tin ngay sau lưng tôi vẫn đều đặn gửi báo cáo và kêu gọi không quân cứu viện. Khu vực vẫn rộn ră dưới hàng ngàn tiến nổ của các loại súng.
Trong tai tôi vẫn vang lên những báo cáo của các binh sĩ và dĩ nhiên là những báo cáo về 1 người nào đó vừa tử thương. Tôi không ra lệnh cho họ nữa, chỉ vắn tắt là phái cố thủ để giữ sinh mạng và chờ tiếp viện. Tôi vẫn thủ thế trong kẽ đá để bắn trả liên tục đồng thời bảo vệ cho Robert làm nhiệm vụ của ḿnh. Bên cạnh tôi anh binh nhất cũng linh lợi không kém, liên tục đổi súng cho tôi khi tôi hết đạn. Cái ngách núi của 3 chúng tôi là mục tiêu chính yếu vào giờ phút này.
- Đại uư, không quân.
Anh thông tin vừa hét qua tiếng nổ và đưa ống nói cho tôi. Giọng 1 sĩ quan phi công F18 đang vang đều trong máy.
- Yêu cầu các binh sĩ của TQLC cho biết thông tin cuối cùng, chúng tôi sẽ không tập xung quanh cây cầu, over
- Chúng tôi đang kẹt hết dưới các chân cầu, địch đă chiếm hoàn toàn căn cứ, khoảng cách không tập khoảng chừng 100 yards từ chân cầu D2, và chân cầu D4. Thank you.
- Copy!
- Tất cả chú ư, cố thủ tự bảo vệ ḿnh, sẽ có f18 không tập sát chân cầu ...
Tôi vừa phát lệnh tới đây th́ 1 trái lựu đạn ném trúng nón sắt của tôi tạo 1 tiếng cốp khô khốc. Trái lựu đạn lăn ngay xuống chỗ Robert đang nằm cách tôi và binh nhất khoảng 2 bước chân. Quăng cái ống nói, tôi lao đến để đá trái lựu đạn ra xa, nhưng trong ngách núi chật chội này nó chỉ văng đi và va vào vách đá, dội trở lại ngay bên cạnh tôi. Phản xạ tự nhiên vào khoảng khắc này tôi không thể làm ǵ được hơn là dùng chân trái đạp lút trái lựu đạn vào khe giữa 2 tảng đá lớn và dể cái chân giữ chặt trên trái lựu đạn.
- ẦM!!!!!
Tôi thấy trời đất quay cuồng, chân trái tôi tê buốt và cùng tôi văng khỏi khe đá. Tôi cảm nhận được những mũi kim đâm vào vai tôi mà Robert đang tiêm thuốc trợ tim và cầm máu cho tôi. Tôi nghe được tiếng của Robert truyền tin trên máy, tôi nghe được tiếng cơ phận của cây M16 trên tay binh nhất đang xả đạn ngay bên cạnh tôi. Tôi có cảm giác 1 ai đó đang vực tôi lên để cơng tôi rời khỏi chỗ này. Tôi đang cố gắng định thần th́ lại mơ màng nghe 1 loạt AK nổ rất gần, người đang cơng tôi lảo đảo buông rơi tôi xuống 1 cách vô thần, tôi cũng có cảm giác những viên đạn đang xoáy vào lồng ngực tôi đồng thời những tiếng thét gào của phi đội F18 đang oanh tạc như tháo phi đạn trên chiến trường.
Tôi black out.

Alert webmaster - Báo webmaster bài viết vi phạm nội quy
|
 |
|
hanhngan19801
member
REF: 424480
02/16/2009
|

Anh Ng̣ ơi, đơn vị tính yard là như thế nào nhỉ. Hn thiệt không biết qui đổi như thế nào???????????(ngốc quá). Hay nói 100 dặm (mile)th́ có giống không? hay c̣n từ feet nữa....ui dza..đừng cười nha.
Văn hay lắm đó anh, giọng văn có vẻ nhẹ nhàng, khôi hài nhưng đọc xong lại thấy chua xót...
Tiếp tục cố lên anh Ng̣ nhé.
(chết rùi, comment xong mới nhận ra là h́nh như góc riêng, thui lỡ rùi...srr anh Ng̣ nha.)
|
 |
|
mainuong1
member
REF: 424673
02/16/2009
|

ANH NGOTAY ƠI ... CHUYỆN HAY MÀ ANH VIẾT LIỀN DÀI QUÁ ..............
ANH HĂY VIẾT LÀM GÓC RIÊNG CỦA NGOTAY 1.2.3.4.5.6.............VV...........
ĐỂ KHI VÔ DỄ COI VÀ DỄ ĐỌC HƠN ANH À .
|
 |
|
aka47
member
REF: 424675
02/16/2009
|

Chị MN ui.
Chuyện Lính rất buồn khi nhân vật chính lại là anh NG̉.
Hổng vui nổi , đọc 1 lần đă ướt mi và không dám đọc lại.
Anh Ng̣ ui...kể chuyện buồn wá.
Em thấy 2 chị vô , em mới vô , chứ hổng fải em vô ngắt ngang chuyện một góc riêng của anh đâu.
Thui... em chia sẻ những cái buồn thấm thía của anh nha.
TT
|
 |
|
seaweed209
member
REF: 424851
02/17/2009
|

hi ! Seaweed cũng muốn đi lính .Thích học tập được phong cách của lính .Yêu thế những người lính chiến dũng cảm -:x
|
 |
|
phaphanh
member
REF: 424852
02/17/2009
|

|
 |
|
ngotaygl
member
REF: 434326
03/23/2009
|

Mến chào và cám ơn các bạn đă ghé qua topic nầy của Ng̣.
@hanhngan, cho HN cái này để xem cho biết về đơn vị tính khoảng cách của người Mỹ nghe heheheheh xem xong roài th́ nhớ bói cho tui 1 quẻ nghe
There are 1,760 yards in a mile.
Related: YARDS
There are 4,840 square yards in an acre
There are 3 feet in a yard
There are 1093.6133 yards in a kilometre
From To Multiply By
centimetres inches 0.3937
feet metres 0.3048
inches centimetres 2.54
inches millimetres 25.4
kilometres miles 0.6214
metres feet 3.281
metres yards 1.094
millimetres inches 0.0394
nautical miles kilometres 1.852
nautical miles miles 1.150779
yards metres 0.9144
Chúc mọi người vui luôn
|
 |
|
tieutinhtinh1
member
REF: 434328
03/23/2009
|

Anh Ngotay khoẻ nh́u rồi phải hok ? tieutinhtinh thích đọc truyện chiến sự của anh lắm. Rảnh rảnh viết tiếp cho tieutinhtinh coi với nhe.
Em chúc anh Ngotay luôn luôn mạnh khoẻ và hạnh phúc vơi người vơ hiền .
|
 |
|
hanhngan19801
member
REF: 434354
03/23/2009
|

Thanks Cọng Ng̣
ok, hôm nào bói tiếp ha. Thực ra th́ sương mù đă tan nhưng chưa hẳn là trời quang mây tạnh đâu đó. Chẳng qua là mây c̣n núp đâu đó để chuẩn bị cho một trận mưa rào mà thui.
Chọc anh chút xíu, chứ khi buồn mà khóc được th́ cứ khóc Cọng Ng̣ àh. Nước mắt sẽ rửa sạch những ám ảnh cũ, những vết thương ḷng (trừ vết thương ngoài da đó). Em mong anh sớm t́m lại được niềm vui trong cuộc sống thực.
Một ngày mới đang chờ ḿnh khám phá đó.
HN.
|
 |
|
tieutinhtinh1
member
REF: 434364
03/23/2009
|

Seo chị hanngan kêu anh ngotaygl là cọng ng̣ jậy. Nick nem của ảnh hả chị? Chị hanhngan làm cô jiáo phải hok ? có dạy tiếng nước ngoài hok chị? Chúc chị nhiều sức khoẻ nhe chị.
|
 |
|
ndangsonfr
member
REF: 434437
03/23/2009
|

...
Ghé qua thăm Cọng Ng̣ Tây.
Bạn già Khoẻ chứ ? Chân cẳng ra sao rồi ?
Vẫn đảm đang nội trợ và ngoan với bà Xă chứ ?
Giữ ǵn sức khỏe nha.
Bạn ông .
Ng̣ Ta
ndangsonfr.
...Chúc mọi người vui ở Góc nhỏ của cọng Ng̣.....
|
 |
|
ngotaygl
member
REF: 434695
03/24/2009
|

Hehehheeh Chào Ông bạn già Đăng Sơn (cũng là Sơn ... nghe rùng ḿnh à)
Ông và gia đạo khoẻ cả chứ? Cám ơn ông thiệt nhiều nghe. Tui mới ráp 1 cái chân mới, tốn khá nhiều (QĐ Mỹ không đài thọ) và đang chờ tập tành lại để thử đi đứng cho giống người ta heheheheh Tui khoẻ. C̣n cái vụ ngoan với bà xă th́ ... chưa được, bác sĩ chưa cho phép tung tăng chuyện ấy đâu (khổ quá trời ạ) heheheh Bả phải ngoan với tui chớ mắc mớ ǵ tui phải ngoan với bả. Chuyện này tui cự nự à nghen
Anyway, tui rất cám ơn ông v́ luôn nhắc nhở tui hehehhehehe Chúc cả nhà vui luôn nghe BÁC ĐANGSON
Thân mến
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Thân chào Tieutinhtinh, nghe cái nick rất ngộ và dễ thương lắm heng. Hanhngan kêu Ng̣ tui là Cộng Ng̣ cũng phải v́ cô ta chỉ thích Ng̣ bỏ vô cháo nóng thôi mà. Heheheheheh bữa nào ngoáy cho cổ 1 trận bỏ nghề thầy bói luôn. Chúc TTT vui nhiều nghe
Thân ái
|
 |
|
zzzbachngoczzz
member
REF: 434706
03/24/2009
|

mừng anh Ng̣ đă hồi phục lại sức khoẻ và trở về với diễn đàn
chúc anh vui
|
 |
|
tieutinhtinh1
member
REF: 434718
03/24/2009
|

Tieutinhtinh củm ơn anh Ngo cọng nh́u j́ đă khen tên của pé jễ thương chứ hok có kiu pé là con khỉ con như mấy ngươi kia. Tí nữa Pé kêu Mẹ mua tô cháo hành bỏ thêm cọng ng̣ jô ăn cho thơm râu nhe anh Ng̣....h́h́. Pé chúc anh Ng̣ mộng uyên uơng hồ điệp đêm ni nhe.
|
1
|
|
|
Kí hiệu:
:
trang cá nhân :chủ
để đă đăng
:
gởi thư
:
thay đổi bài
:ư kiến |
|
|
|
|
|